
Đánh giá của bạn:
Lục Xán Nhiên ăn một cây nấm chưa nấu chín, đột nhiên nhìn thấy suy nghĩ thật của mọi người hiện trên đỉnh đầu bọn họ. Trên đầu giáo viên canh thi mặt lạnh là dòng chữ “Muốn tan làm quá", cô lao công ngoài cửa sổ đang tưởng tượng về Hoa Sơn Luận Kiếm. Đến cả đàn mèo chạy ngang bên đường, trong đầu cũng toàn là “Chim sẻ! Chim sẻ! Chim sẻ!" Lục Xán Nhiên nhận ra mình trúng độc nên lập tức tới bệnh viện, bác sĩ phụ trách chữa trị cho cô là đàn anh mà cô luôn yêu thầm. Chỉ riêng anh là cô không nhìn thấy dòng bình luận. Tiếc thật. Sáng sớm hôm sau, cuối cùng Lục Xán Nhiên cũng trở lại bình thường. Sau khi chắc chắn mình không còn nhìn thấy “bình luận" trên đầu những người khác, cô nghiêm túc nói cảm ơn với vị bác sĩ kiêm đàn anh của mình. Trong phòng không có ai khác, anh chỉ ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục cúi đầu viết bệnh án, lạnh lùng nói không cần cảm ơn. Vừa dứt lời, Lục Xán Nhiên đã nhìn thấy suy nghĩ thực sự hiển thị trên đỉnh đầu anh. “Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Thích quá, thích quá, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích, thích. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá. Em ấy đáng yêu thật, thích quá.