Trong những cảnh tượng này có cảnh đang kiểm tra cho bệnh nhân, cảm nhận được sự thay đổi đặc biệt và kỳ lạ trong cơ thể của người bệnh. Ngay sau đó, những cảnh tượng này trong đầu Giang Khương trong nháy mắt biến đổi, chuyển sang một cảnh tượng khác. Hắn đang đứng trước bàn mổ, lợi dụng một số dụng cụ tinh tế, tiến hành giải phẫu trước giờ chưa từng làm qua.
Giang Khương lâm vào trạng thái này, chính là muốn dấn thân vào những gì mà hắn đã đọc và đã xem, tiến hành phân tích và học hỏi.
Đồng thời, thông qua trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bắt đầu bổ sung năng lượng và thời gian nghỉ ngơi đầy đủ cho mình.
La Thiên Minh đứng ngoài mật thất, sắc mặt có chút phiền muộn, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
- La lão sư, Giang Khương vào trong cũng đã một ngày, hẳn không có chuyện gì chứ?
Tuyên Tử Nguyệt khẩn trương nhìn La Thiên Minh, hỏi.
- Tạm thời không có chuyện gì đâu. Với năng lực của Giang Khương, cho. dù hai ba ngày không ăn cơm cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa nó còn mang theo không ít đan dược.
La Thiên Minh chậm rãi lắc đầu cười khổ:
- Ta chẳng qua chỉ lo lắng tinh thần của nó sẽ không gánh nổi.
- Nó chỉ có thời gian ba ngày trước kỳ thi y sư tam phẩm.
La Thiên Minh chậm rãi thở dài, nói:
- Vì Ủy viên thường vụ, nó đúng là không thèm đếm xỉa đến thứ gì. Nhưng ba ngày, cho dù ôm chân Phật cũng không ôm không thắng. Sớm biết như vậy, ta coi như mất hết cái mặt già, cũng tuyệt đối không để Giang
Khương mạo hiểm như vậy.
Nghe La Thiên Minh nói, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt có chút khó coi, do dự một chút liền nhìn La Thiên Minh, nói:
- La lão sư, nếu không để con vào trong đó chăm sóc cho anh ấy? Cho dù có xảy ra vấn đề cũng còn có con bên cạnh.
- Không được đâu. Nơi này là mật kho, trừ thành viên Hội Đồng Viện ra, những người còn lại không có phê chuẩn thì không được phép tiến vào. Cho dù có tiến vào, cũng chỉ ở được một hai tiếng mà thôi.
Nói đến đây, La Thiên Minh lại cười khổ, nhìn Tuyên Tử Nguyệt nói:
- Hơn nữa, cho dù có được phê chuẩn, cũng phải đổi rất nhiều điểm, hoặc lập được công lớn cho viện thì mới được vào. Cho nên, con không thể vào trong đó đâu.
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Nghe La Thiên Minh nói, gương mặt Tuyên Tử Nguyệt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, khẩn trương hỏi:
- Sư phụ, nếu không thì thỉnh thoảng người vào xem một chút đi?
Nghe Tuyên Tử Nguyệt yêu cầu, La Thiên Minh một lần nữa cười khổ, chậm rãi lắc đầu:
- Khi Giang Khương vào trong đã nói qua, trong vòng ba ngày không ai được phép vào trong quấy nhiễu nó.
- Tình huống như vậy, tốt nhất là nên nghe theo ý của nó. Ta nghĩ, Giang Khương hẳn đã nắm chắc trong tay. Nó cũng không phải là người thích làm loạn, con cũng không cần lo lắng như vậy.
Trong lúc La Thiên Minh và Tuyên Tử Nguyệt đang lo lắng, có không ít người nghị luận chuyện này.
- Giang Khương cho rằng mình là ai chứ? Ba ngày, cho dù hắn có xem qua những thứ đó, nhưng cho rằng có thể xem qua một lần thì có thể học được sao? Đúng là nằm mơ.
Chu Hạo Bình cười nhạt, nhìn Ngô y sư nói:
- Lão Ngô, biện pháp lần này của ông không tệ. Hahah...
💬 Bình luận chương