Tứ chi Giang Khương chạm đất, giống như một con bạch hổ hung hãn, khí thế mạnh mế tùy ý cử động. Cùng với những cử động đó, những bắp thịt trên lưng thường ngày bị che giấu lúc này bắt đầu cuộn lên như thép...
Những bắp thịt đã hoàn toàn lộ rõ trên tứ chỉ của Giang Khương lúc này cùng những động tác không nhanh không chậm nhưng trông vô cùng uy mãnh đã thỉnh thoảng lộ ra lực bộc phát kinh khủng luôn được che giấu...
Cuối cùng, nửa tiếng sau, Giang Khương đã tập xong một bài thể dục, sau đó lại bước đến bên một cánh cửa nhỏ. Ngũ Cầm Hí có tác dụng giúp tinh thần và trạng thái của hẳn khôi phục đến mức tốt nhất. Nhưng thời gian của hắn thật sự quá ít. Trong lúc phải tranh giành từng giây từng phút này, hắn thật sự không có quá nhiều thời gian để tiếp tục, chỉ có thể lợi dụng một bài thể dục này để khôi phục trạng thái cơ bản xong thì dừng lại...
Trong cánh cửa nhỏ là một nhà vệ sinh nhỏ. Bên trong không có dụng cụ tắm rửa. Giang Khương cầm một cái xô đã chuẩn bị trước, hứng một xô nước ấm, dội từ trên đầu xuống, sau đó dùng sữa tắm bôi lên toàn thân rồi lại dùng hai thùng nước ấm dội một lượt nữa. Lúc này hắn mới cầm khăn lông lau khô toàn nhân, nhanh chóng bước ra ngoài.
- Giang Khương đã ở trong mật khố hai ngày rồi...
Ngô y sư khẽ cau mày, quay đầu nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, tâm trạng không thể nào rực rỡ được như ánh mặt trời. Sắc mặt ông hơi lo âu. Lần này ông đem tất cả vốn liếng đặt vào Chu Hạo Bình rồi. Nếu lần này Giang Khương vẫn có thể qua được ải, thậm chí có thể lấy được vị trí Ủy viên thường vụ này, tình cảnh của ông thật sự hơi lúng túng.
Tuy là thành viên của Hội đồng viện thì không cần phải sợ Ủy viên thường vụ trên một cấp, nhưng đắc tội với một vị Ủy viên thường vụ cũng không phải chuyện gì tốt, đó là chưa nói hiện tại trong Ủy viên thường vụ ông không hề có chỗ dựa nào thật sự.
'Vốn ông nghĩ là, có thể đưa Chu Hạo Bình lên chức, một khi Chu Hạo Bình thuận lợi lên chức, với những sức lực mà ông đã bỏ ra, sau này Chu Hạo Bình sẽ chiếu cố ông nhiều hơn. Nhưng nếu thật sự xảy ra sai sót gì thì chẳng khác nào đã uổng công đắc tội Giang Khương. Hơn nữa mọi người không cần nghĩ cũng iết, nếu lần này Giang Khương lên chức, vậy mười năm sau, tỷ lệ Giang Khương. lên làm viện trưởng chắc chắn 7, 80% rồi.
Đắc tội với một Ủy viên thường vụ không phải chuyện gì lớn. Nhưng đắc tội Viện trưởng thì chẳng phải chuyện gì thoải mái. Một Ủy viên Hội đồng viện không được Viện trưởng vừa mắt, vậy thì địa vị sẽ gặp phải rất nhiều nguy cơ.
Chu Hạo Bình nhìn vẻ lo âu lóe lên trong mắt Ngô y sư thì không thèm để ý, cất cao giọng cười, nói:
- Lão Ngô... Anh thật sự sợ thằng nhãi này có thể vượt qua ải này à?
- Đây không phải sợ... Chẳng qua là dường như lần nào thằng nhãi này cung có thể... Tôi chỉ hơi lo lắng...
Ngô y sư còn chưa nói xong đã bị Chu Hạo Bình cười lớn cắt ngang:
- Đừng nói tới y sư nhất phẩm... Lúc đầu anh khảo hạch y sư nhất phẩm cũng phải thi ba lần mới qua, ba lần khảo hạch này anh đã chuẩn bị bao lâu? Trong cuộc khảo hạch kia kiến thức rộng nhường nào chẳng lẽ anh đã quên sao?
Trên mặt Chu Hạo Bình nở nụ cười nhạt chế giễu, lãnh đạm cười lạnh nói:
- Nếu khảo hạch này dễ qua như vậy, anh nói sao trong gần trăm năm qua, số y sư nhất phẩm của viện ta trước giờ chưa vượt qua chín người?
- Haha... Hahaha...
💬 Bình luận chương