- Đi thôi... Đi xem linh dương đầu bò di cư thôi...
Trong tiếng hoan hô của Tiểu Bảo, chiếc trực thăng chậm rãi rời khỏi bãi đáp máy bay trên nóc khách sạn Four Seasons, chỉ để lại một người da đen đứng trong đại sảnh khách sạn Four Seasons. Sau khi gã nghe điện thoại thì điên cuồng lao ra khỏi đại sảnh khách sạn, ngẩng đầu nhìn hai chiếc trực thăng chậm rãi rời đi, mắt lập tức trợn tròn.
Một lúc sau gã mới nhanh chóng bấm một dãy số khác.
- Cái gì? Bọn họ trực tiếp ngồi trực thăng từ khách sạn đến sân bay sao?
dJohnny nhận nghe điện thoại, sau khi nghe thấy vậy, sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói:
- Phái người theo sau điều tra... Xem xem rốt cuộc họ ngồi hãng hàng không nào, đi đâu... Lập tức báo lại!
- Vâng... .Johnny tiên sinh, an tâm giao cho chúng tôi, nhất định sẽ không để cho ngài thất vọng!
Sau khi cúp máy, .Johnny bắt đầu đi lòng vòng trong phòng, vừa đi vừa đưa †ay nắm tóc, lầm bầm:
- Đáng chết, đừng nói với mình, hôm qua mới đến Paris, hôm nay đã về Trung Quốc nhé!
Cái nơi Trung Quốc chết tiệt kia mình không thể làm được gì... Nếu thật sự quay về coi như mày may mắn... Nhưng mày chỉ có thể chạy thoát được lần này, không trốn thoát lần sau đâu.
Nếu mày không chết, không lấy được thứ trong tay mày, sao tao có thể yên tâm được.
dJohmny sãi bước đi tới, mắt đỏ kè c** đ* ngủ của mình, sau đó kéo mái tóc đỏ rực của Lisa về phía g*** h** ch*n mình, sau đó đưa cái thứ vừa ngóc dậy kia
thọc thẳng vào trong cái miệng đỏ rực của cô ta.
Trong tiếng rên hư hử, y ra sức đẩy mạnh, vừa hoạt động, ngọn lửa giận trong mắt cũng dần biến thành hưng phấn.
- Đáng chết... Ngoan ngoãn giai tất cả mọi thứ ra cho tao... Nếu không, mày đừng mong chạy thoát... Haha, có điều mạng của mày, cũng phải để lại cho. tao...
💬 Bình luận chương