- Nhưng trong đó rất có khả năng xuất hiện những vấn đề khó lường khác... Nếu cường công, xin ngài xin ý kiến của viện trưởng về phương diện này, cũng như tiến hành thông báo cho tổ năm người tại thế tục...
Giang Khương cẩn thận nhìn toàn bộ sơ đồ, sau đó nhìn Lâm Thanh Bình đang có vẻ rất nghiêm túc, bình thản nói:
- Ông cứ giao tiếp tốt với cảnh sát địa phương là được rồi...
- Hả?
Lâm Thanh Bình ngẩn ra nhìn Giang Khương, không hiểu ý của hắn là thế nào nhưng vẫn cẩn thận nhắc nhở:
- Nếu cường công thì ảnh hưởng sẽ khá lớn đấy...
- Không cần cường công. Một mình tôi vào là được rồi!
Hai giờ sáng, Giang Khương lẳng lặng đứng ở trên mái nhà tầng hai sáu, nhẹ nhàng chạm vài tai nghe, bình thản nói:
- Tình hình thế nào?
- Tất cả bình thường!
Phía bên kia truyền tới giọng nói hơi bất đắc dĩ của Lâm Thanh Bình:
- Xin ngài hết sức cẩn thận. Nơi này là cứ điểm quan trọng của Tuyệt y đường, nhất định sẽ có cao thủ!
Giang Khương gật đầu, sau đó nhìn về phía Y Phù bên cạnh, cười khổ nói:
- Em không cần tiến vào... Ở đây chờ anh là được rồi!
- Thật sự không cần anh hỗ trợ sao?
Y Phù nhún nhún vai, đưa tay vén làn tóc bị gió đêm thổi hơi tán loạn.
Cô nhìn về phía Giang Khương, mỉm cười nói:
- Hành động như vậy là thứ chúng em am hiểu nhất...
- Không cần đâu... Một mình anh vào thuận tiện hơn!
Giang Khương cười, đưa tay vuốt mái tóc Y Phù, sau đó liền lăng không nhảy xuống.
- Á...
Trong tay nghe truyền tới tiếng hét kinh hãi của Lâm Thanh Bình. Giang Khương nhìn từng khối tường thủy tinh lao vùn vụt qua trước mắt, sau đó đột nhiên thân hình nhẹ nhàng sững lại, sau đó lơ lửng trong khu trung, cách bức tường kính chừng hơn mười mét.
Trên một tòa nhà cao tầng cách đó không xa, Lâm Thanh Bình ngây ra nhìn ống nhòm, thấy thân hình Giang Khương đang tung bay trong không trung, mãi mới hồi phục được tinh thần, lắp bắp nói:
- Ngài đã đến tầng dự kiến!
Giang Khương gật đầu, tỏ vẻ đã rõ, tầm nhìn trước mắt trong nháy mắt liền trở thành một vùng đen trắng...
- Tít... Thiên phú Thanh chướng khởi động...
Trong đầu vang lên tiếng báo hiệu, tầng tường kính dầy trước mắt Giang Khương liền trở nên trong suốt trong nháy mắt.
Hơn nữa kết cấu toàn bộ tòa nhà cũng giống như trở thành dạng 3D, di động hiện ra trong mắt Giang Khương.
Đồng thời một đám bóng người màu đỏ nhạt cũng hiện lên trong nháy mắt...
Giang Khương chậm rãi đánh giá kết cấu tường thủy tinh này, xác nhận mỗi khối thủy tinh đều có một sợi dây cảnh báo, cũng không có biện pháp cảnh báo gì đặc thù khác liền lựa chọn một căn phòng không người, nhẹ nhàng bay tới.
Đến gần tường thủy tinh, một tay Giang Khương áp vào trên tường, đồng thời móc ra một thứ giống như chiếc bút máy, nhẹ nhàng đặt lên tường. Sau đó, một tia sáng màu đỏ nhạt liền b*n r*.
Lập tức, đột nhiên ông cũng chẳng còn lo lắng nữa...
Có năng lực như vậy, thảo nào vị thường ủy Giang này là tràn đầy tự tin như thế. Thật sự mình quan tâm thừa rồi.
Lập tức ông đặt ống nhòm sang một bên, thở dài nhìn cấp dưới bên cạnh nói:
- Quan sát kỹ cho tôi, có vấn đề gì thì lại gọi tôi!
💬 Bình luận chương