Nhìn chiếc xe thương vụ lóe đèn biến mất khỏi con đường, Giang Khương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay người bước vào bên trong.
Vừa đi vừa nói với Trương Ngọc Phượng bên cạnh:
- Trương tỷ, có phải là tôi đã quá khẩn trương rồi không?
- Ừ, có một chút.
Trương Ngọc Phượng nhìn Giang Khương thở dài, nhưng ý cười trong mắt lại càng nhiều:
- Đừng lo lắng. Biến dị của virus chỉ xuất hiện trong những tình huống cực đoan nhất, hơn nữa còn cần thời gian tương đối dài. Trong vòng một hai ngày không có khả năng xuất hiện tình huống biến dị đâu.
Nói đến đây, Trương Ngọc Phượng lại nhìn Giang Khương, cười nói tiếp:
- Cho nên, thuốc Đường y sư đã đưa, nhất định là có tác dụng ức chế virus, cậu không cần lo lắng.
- Tôi tin, chỉ là quan tâm quá sẽ bị loạn.
Khóe miệng Giang Khương vểnh lên.
Nhìn Giang Khương đã yên tâm hơn, Trương Ngọc Phượng lắc đầu cười khổ:
- Cậu cũng là, lo lắng thì lo, nhưng đừng hỏi ra chứ. Cũng may sư phụ của cậu là La thủ tịch, nếu không, không biết Đường y sư sẽ đánh giá cậu như thế nào.
- Haha, cũng là sốt ruột vì con quá thôi mà. Trương tỷ, chắc chị cũng hiểu.
Giang Khương gãi đầu, kết quả phát hiện mình đang đội mũ giáp, không khỏi bật cười.
- Cậu đấy, haiz.
Nhìn thấy động tác này của Giang Khương, Trương Ngọc Phượng không nhịn được cũng cười theo.
Đi theo phía sau Trương Ngọc Phượng bước vào thang máy, gương mặt vốn đang tràn ngập nụ cười của Giang Khương lại hiện lên sự lo lắng. Có đôi khi bạn cảm thấy bất an nhưng người khác lại không biết. Bây giờ hắn chỉ hy vọng giống như lời Trương Ngọc Phượng đã nói, đừng xuất ra vấn đề gì.
- Viên Dũng, tình huống thế nào rồi?
Vừa mới bước vào, Giang Khương liền cởi bộ đồ phòng hộ, hỏi Viên Dũng một bên.
Đối với sự khẩn trương như vậy của Giang Khương, Viên Dũng thật ra đã sớm nhìn quen, cười đáp:
- Tạm thời cũng không có gì thay đổi.
Trương Ngọc Phượng không nhịn được mà lắc đầu:
- Cậu mới xuống dưới có mười phút thôi mà, không cần phải khẩn trương như vậy đâu.
- Hah, cũng không còn cách nào.
Nhìn nét mặt của Trương Ngọc Phượng, Giang Khương tự biết bản thân đã quá lo lắng, đành cười khổ.
Hai người ngồi trong phòng cách ly quan sát tình huống Tiểu Bảo.
Lúc này, Viên Dũng vẫn đang không, hắn sẽ dễ dàng phán định được tình huống này, nào chờ Trương Ngọc Phượng lên tiếng chứ?
- Viên Dũng, như không có gì bất ngờ xảy ra, dự tính trong vòng một tiếng nữa sẽ giảm sốt.
- Ừm, tốt, quan sát nhiều hơn, có gì thay đổi báo cáo lại với tôi.
Trong phòng hội nghị, Phó trưởng phòng Nghiêm nhìn tư liệu mà Lâm Ngọc Tường gửi đến, gương mặt tràn đầy hưng phấn. Y cũng không nghĩ nhanh như vậy lại có thể điều chế ra được thuốc ức chế, thuận lợi giải quyết một mối nguy cơ. Là phó tổ trưởng tiểu tổ lãnh đạo, phần công lớn này là không thể thiếu.
Suy nghĩ một chút, y liền quay sang nhìn vị Thượng tá võ cảnh, trầm giọng nói:
- Thượng tá Hồ, bây giờ có thể giảm bớt canh phòng bên phía nhà trẻ, thông báo cho người nhà đang lo lắng, đưa họ đến gặp con cháu của mình, đồng thời phải thực hiện nguyên tắc cách ly nghiêm ngặt.
- Đương nhiên, phải khống chế số lượng.
Nghe Phó trưởng phòng Nghiêm nói xong, vị Thượng tá gật đầu. Y biết cái gọi là người nhà đang lo lắng là chỉ ai.
💬 Bình luận chương