
Đánh giá của bạn:
Bờ Biển Ánh Sao Tác giả: Cô Nương Đừng Khóc Editor: Fluoxetine Số chương: 122 Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, cưới trước yêu sau, hơi bi kịch, ngọt ngào, HE. Giới thiệu: Ngày Ngô Thường kết hôn, chiếc váy cưới cô mặc nhỏ hơn một cỡ, cả người cô bị bao bọc trong đó trông như một con búp bê gỗ. Mẹ cô buồn bã, cảm thấy con gái mình lấy chồng trong sự uất ức, bà trách móc Lâm Tại Đường không quan tâm đến cô. Cô khẽ mỉm cười: “Không trách anh ấy, chính con cũng chẳng bận tâm." Trong lòng Ngô Thường, cô sắp sửa đến một nơi rất xa, mà Lâm Tại Đường chẳng qua chỉ là bệ đỡ đầu tiên của cô mà thôi. Lưu ý: Vì đây là một câu chuyện vô cùng thực tế, gần như không có chút bóng dáng nào của “tình yêu thủy chung", nên mong những độc giả đang ôm ấp mộng tưởng hoặc kỳ vọng tìm được sự an ủi từ tình yêu trong truyện hãy cân nhắc trước khi đọc. Tag: Gương vỡ lại lành, chính kịch, hiện thực, thế thân Nhân vật chính: Ngô Thường, Lâm Tại Đường Tóm tắt bằng một câu: Ngô Thường là một kẻ đầy tham vọng Ý nghĩa: Trung thành với bản thân Cô Nương Đừng Khóc đăng tâm sự về Bờ Biển Ánh Sao nè, tò mò kịch bản cũ 🤣 Lúc mới bắt đầu viết Bờ Biển Ánh Sao, thực ra tôi đã viết một phiên bản khác, phần mở đầu khoảng 40 nghìn chữ. Viết được một thời gian, tôi đột nhiên không muốn viết theo hướng đó nữa. Tôi muốn thử thách bản thân với một cách kể chuyện mới, viết một câu chuyện phức tạp hơn. (Hiện tại bản thảo 40 nghìn chữ đó vẫn còn nằm trong máy tính của tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn lấy ra xem, cảm giác ấy thật kỳ diệu.) Ở một mức độ nào đó, lần thử nghiệm này khá mạo hiểm. Bởi vì bối cảnh, tuyến truyện nhân vật, diễn biến tình tiết, kết cấu hành văn đều thuộc dạng khá kén người đọc, nên mục tiêu viết Bờ Biển Ánh Sao của tôi chỉ đơn giản là: Trình bày trọn vẹn câu chuyện mà tôi muốn kể, còn có bao nhiêu người đọc thì tùy duyên. Nhưng kết quả lại khiến tôi rất bất ngờ. Sáng nay vừa mở mắt ra, tôi đã thấy truyện có được mười nghìn người đồng hành rồi. Tôi thật sự rất cảm động.