Sơ Nghiên quay lại vũ hội, mọi hoạt động đều trở lại như thường, chuyện huyên náo vừa rồi tựa như chưa từng xảy ra, Phó Niên Hằng có lẽ đã rời khỏi hội trường.
Cô lẳng lặng nhìn một vòng, âm thầm nhìn kỹ đúng là một ly cũng không lệch.
Đợi Sơ Nghiên quay lại chỗ của Phó Niên Trạch, hắn vẫn đứng đó, cả người lười nhác tựa vào ban công, nhìn khoảng không trước mặt mà xuất thần, cũng không biết nghĩ cái gì, đến mức cô đứng bên cạnh vẫn chưa phát hiện ra.
“Nhìn cái gì ?”
Sơ Nghiên mở lời, Phó Niên Trạch mới thu hồi tầm mắt, quay qua nhìn cô, hỏi:
“Em đi làm gì ?”
Sơ Nghiên mở điện thoại ra, thao tác một chút, điện thoại của Phó Niên Trạch liền vang lên tiếng thông báo nhắc nhở.
Sơ Nghiên nhìn ra hiệu hắn mở điện thoại, Phó Niên Trạch hơi khó hiểu lấy điện thoại trong túi ra, mở lên.
Hắn nhìn chằm chằm thật lâu, một chữ cũng không nói, Sơ nghiên cũng không nói chuyện trước.
Thật lâu sau, Phó Niên Trạch tắt điện thoại, bỏ vào túi, bắt lấy tay Sơ Nghiên kéo người đi về phía thang máy.
Thang máy mở ra, hắn liền kéo cô vào, ấn một loạt các tầng rồi ấn nút đóng cửa.
Sơ Nghiên bị vòng tay hắn giam lại một góc, cả người nhỏ bé bị bóng ma của hắn bao phủ, Sơ Nghiên ngẩng đầu nhìn hắn.
“Phó Niên Trạch.”
Thanh âm mềm mại của thiên hạ trong lòng vang lên, tất cả tức giận trong lòng Phó Niên Trạch đều biến thành bất đắc dĩ.
Hắn ôm cô vào lòng, vùi đầu vào cổ cô, tham lam hít lấy hơi thở độc nhất thuộc về cô, nhỏ giọng rầu rĩ:
“Không biết lớn nhỏ, ai lại giống em gọi cả họ tên thầy giáo của mình như vậy không.”
Sơ Nghiên hơi chớp mắt, cũng không đẩy người ra, để mặc cho hắn ôm cô lảm nhảm.
“Ai nói cho em những chuyện này ? Làm sao em biết Phó niên Trạch và Tô Quyền đang bí mật hợp tác ? Sao em lại làm những chuyện nguy hiểm như vậy hả ? Lỡ như em bị bắt được thì phải làm sao ? Lỡ như em có chuyện gì thì thầy phải làm sao ? Em làm như vậy, thầy lấy gì báo đáp em hả ?”
Sơ Nghiên nghe tới đây, đưa tay vòng qua ôm lại hắn, chân thật đáng tin nói:
“Lấy thân báo đáp.”
Phó Niên Trạch: “…”
Hắn há miệng, cắn một cái thật mạnh trên vai Sơ Nghiên, cô bị đau mà nhíu mày, nhưng cũng không đẩy người ra.
Phó Niên Trạch buông ra, nhìn dấu răng đỏ tươi bản thân để lại, ánh mắt cực kỳ chuyên chú, hắn luyến tiếc v**t v*, nhẹ giọng hỏi:
“Đau không ?”
Cũng không đợi Sơ Nghiên trả lời, hắn lại tiếp tục nói:
“Đau mới nhớ rõ, là em bước vào thế giới của tôi, tôi đã cho em cơ hội rời đi, là quyết định của em, không được hối hận, sau này có hối hận cũng muộn rồi.”
Sơ Nghiên hơi trầm mặc chốc lát, nhìn Phó Niên Trạch một cái thật sâu, mới trả lời:
“Không hối hận, Phó Niên Trạch, anh cũng không được hối hận.”
“Ừ, không hối hận.”
Hắn lại ôm lấy cô, giống như nói với cô, lại giống như nói với bản thân.
##Ngoài lề:
Sơ Nghiên: A Hoa, ta cảm giác nhóc con thay đổi, cũng không ôn hòa như ta tưởng tượng.
Thiên Hoa: Ký chủ đại nhân, thiết lập nhân vật chính là ôn hòa lễ độ, là quân tử như lan, chị không cần suy nghĩ nhiều.
Còn nữa, ký chủ đại nhân, chị không cần mở miệng liền A Hoa, A Hoa, nó cảm thấy tên của nó đều xong rồi !!
💬 Bình luận chương