Viện trưởng Chu giật mình hoảng hốt, vội vàng bỏ ipad xuống rồi nhanh chóng gọi điện thoại báo cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, con gái tôi bị con rể tôi đầu độc ở nhà rồi, tôi xem camera đón xe cảnh sát và xe cứu thương.
Người nhà họ Quý lúc này cũng không rảnh để nói thêm gì, cũng vội vội vàng vàng theo sau ông chạy về phía cổng lớn.
Trong bốn người chỉ có Quý Dư Tích không quên cầm theo ipad vừa chạy vừa xem. Lúc sắp chạy tới cổng lớn thì đột nhiên cậu phản ứng lại:【Khoan đã, chỉ cần lái xe thẳng tới đây là được mà ta, mắc mớ gì phải chạy thế này.】
Ba Quý và mẹ Quý suýt chút nữa đã té ngửa, đúng rồi nhỉ, coi cái đầu óc của bọn họ kìa.
Chờ đến khi tới cổng lớn khu chung cư, xe cảnh sát và xe cấp cứu vẫn còn chưa tới, cả đám người cúi đầu cong lưng thở hổn hển. Mẹ Quý vẫn còn đang lo lắng chuyện Chu Doanh Đình uống ly nước kia, lẽ nào đó là ly nước mà Phương Vinh Bác bỏ thuốc độc như Tích Bảo nói ư? Uống vào liệu có vấn đề gì không?
Ba Quý hỏi thẳng: "Lão Chu, Doanh Đình đã uống cái gì thế?"
Viện trưởng Chu giải thích: "Là thuốc giảm đau mà sản phụ hay dùng. Loại thuốc giảm đau này nếu dùng lâu dài sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề. Trong nửa năm này, hai lần tái phát bệnh tim của Doanh Đình đều có liên quan tới thứ này. Nếu như dùng với số lượng lớn, người sử dụng thuốc có thể bị đột tử."
Mẹ Quý giật mình, vội hỏi: "Vậy mà ông còn để nó uống như thế?"
Viện trưởng Chu vội nói: "Không có không có, nó có đeo cái khăn quàng cổ màu đen, lúc vào cửa cũng không tháo ra chính là để đổ nước vào đó."
Nói tới đây, viện trưởng Chu cũng thở phào một hơi. An bài kiểu này đúng thật là không được chu đáo cẩn thận lắm, chỉ mong là Phương Vinh Bác sẽ không phát hiện ra. Nghĩ tới đây, ông bỗng nhiên nhận ra không thấy ipad trong tay mình đâu nữa, lập tức nôn nóng.
Quý Dư Tích vội vàng đưa qua: "Ở đây ạ."
Viện trưởng Chu nói cảm ơn cậu, sau đó cầm lấy nhìn xem. Ba mẹ Quý và Quý Dư Tích cũng chụm đầu lại nhìn vào.
Trong màn hình, Chu Doanh Đình vẫn đang giãy dụa một hồi lâu trên ghế sô pha, Phương Vinh Bác thì lặng lẽ đứng nhìn ở cách đó không xa.
Chu Doanh Đình nói: "Tim của em khó chịu quá, anh đưa em đi bệnh viện với."
Phương Vinh Bác: "Có phải là ảo giác hay không, em nằm nghỉ thêm một lúc xem sao, anh đi rót cho em thêm ly nước."
Chu Doanh Đình như chợt bừng tỉnh đại ngộ: "Có phải trong nước anh đưa em uống có vấn đề hay không!"
Phương Vinh Bác bỗng nhiên cười rộ lên: "Cô cũng không ngu lắm nhỉ. Đúng vậy, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không ly hôn với cô."
Không ly hôn mà chỉ góa vợ.
Chu Doanh Đình cố ép ra hai hàng nước mắt: "Anh hận tôi như vậy sao?"
Phương Vinh Bác suy ngẫm một chút rồi nói: "Cũng không tới mức hận, chỉ là không yêu mà thôi. Gia thế của cô tốt, dáng dấp cũng xinh đẹp, lại còn thông minh. Có quá nhiều người theo đuổi cô, lúc đầu tôi cũng không dám chắc thành công."
Ánh mắt của Chu Doanh Đình lộ ra tia thù hận: "Cho nên anh đắc ý lắm chứ gì."
Phương Vinh Bác cười cười: "Cũng có một chút đi. Tôi cần chính là bước đệm này. Chỉ là tôi không ngờ cô và ba cô lại cổ hũ như thế, không chịu đề cử tôi tới những bệnh viện tốt hơn. Ngay cả khi tôi vào Quý Khang rồi cũng đều phải tự mình cố gắng nỗ lực. Bây giờ ông ta lại còn định đi công chứng di chúc giao hết tài sản cho cô nữa, vậy sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì?"
Chu Doanh Đình: "Vì chuyện này mà anh lại muốn giết tôi?"
Phương Vinh Bác lại cười nói: "Lý do này còn chưa đủ hay sao? Ba cô không có đứa con nào khác, chỉ khi cô chết đi thì với thân phận là con rể, tôi mới có quyền nhận toàn bộ tài sản thừa kế từ ông ta, tất cả của cô mới có thể là của tôi. Cô yên tâm, tôi sẽ thay cô chăm sóc ông ta thật tốt."
Ở ngoài màn hình, Viện trưởng Chu nghe xong tức đến mức trán nổi đầy gân xanh.
Ba Quý đứng sau lưng vỗ vai an ủi ông, ngoái cổ nhìn ra bên ngoài.
"Tới rồi, tới rồi!"
Xe cảnh sát và xe cứu thương tới cùng lúc, Viện trưởng Chu nói rõ thân phận rồi lên xe cùng họ tới khu nhà của Chu Doanh Đình.
Vốn dĩ ba mẹ Quý định đi theo, nhưng Quý Dư Tích lại ngăn hai người lại: "Chúng ta xem camera chữa bệnh nên mỗi ngày đều phải nấu một bát cho cô ấy uống, chưa tới nửa năm thì cô ấy cũng qua đời. Cảnh sát dựa theo lời khai của hắn ta, đã chuẩn bị để khám nghiệm tử thi hai cha con bọn họ."
Nghe được tin này, mọi người không hề cảm thấy nhẹ nhõm mà ngược lại còn thấy sởn tóc gáy, nổi hết cả da gà. Nếu như không phải nghe Quý Dư Tích lường trước hành động của Phương Vinh Bác, vậy kết cục của nhà họ Chu chính là bị diệt sạch rồi.
Quý Dư Tích cũng đang nghĩ:【Mình nghi ngờ cái chết của Viện trưởng Chu trong nguyên tác là có liên quan tới thằng cha kia là không oan mà.】
Ba mẹ Quý đồng loạt gật đầu, bày tỏ sự đồng ý.
Chu Doanh Đình còn nói thêm: "Con đã tham khảo ý kiến luật sư rồi, ông ấy nói tội của hắn ít nhất cũng là chung thân, khả năng cao có thể là tử hình. Con cũng đã nộp đơn ly hôn rồi, hy vọng có thể ly hôn được trước khi hắn bị tuyên án."
Ba Quý nói: "Có cần chú giúp gì không?"
Viện trưởng Chu ngồi bên cạnh muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Ba Quý lại nói: "Lão Chu, ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, mối quan hệ giữa chúng ta mà còn ấp a ấp úng như vậy sao?"
Viện trưởng Chu xấu hổ cười cười, sau đó mới ngượng ngùng nói: "Quý Tổng, tôi muốn từ chức."
Ba Quý ngạc nhiên nhìn ông: "Tại sao?"
Viện trưởng Chu nói: "Gần đây bệnh viện xảy ra rất nhiều chuyện rắc rối. Đầu tiên là làm giả báo cáo của Thận Tổng, lại xảy ra chuyện của Phương Vinh Bác, một người có y đức kém, nhân cách bại hoại, còn liên quan tới vấn đề quản lý dược phẩm. Người làm Viện trưởng như tôi thật sự không còn mặt mũi để tiếp tục giữ vị trí này."
Giọng của ông có chút nghẹn ngào: "Quý Tổng đã chiếu cố cho gia đình tôi rất nhiều mà tôi lại để xảy ra chuyện lớn như thế, quả thật không còn mặt mũi nào nhìn ngài nữa."
Mẹ Quý càng nghe lại càng cảm thấy vô lý, bà cau mày nói: "Lão Chu này, ông đừng không có chí khí như thế. Một tên Phương Vinh Bác thôi mà đã giày vò ông tới mức không còn tâm huyết gì luôn rồi. Kẻ vi phạm quy định, tác phong bại hoại, nên đuổi thì đuổi, nên xử lý thì xử lý chứ có phải là chuyện gì to tát đâu? Nếu như ông đã biết khâu quản lý có vấn đề thì nên tự mình đảm nhận, chịu trách nhiệm chấn chỉnh lại bầu không khí trong bệnh viện. Làm gì mà chỉ mới gặp chuyện đã muốn thoái thác như vậy."
"Bà đừng nên nói lung tung." Ba Quý vội vàng cắt ngang bà, nói với Viện trưởng Chu: "Đây chỉ là vấn đề nhỏ thôi, ông cũng đừng cứ nói tới chuyện ơn nghĩa nữa. Hai bên gia đình là chỗ bạn bè thân thiết đã biết bao nhiêu năm rồi, ông hãy phấn chấn lại rồi cố gắng quản lý bệnh viện thật tốt cho tôi là được. Như vậy chính là báo đáp lớn nhất dành cho tôi rồi."
【Đúng vậy, Viện trưởng Chu nên ở lại quản lý bệnh viện là tốt nhất. Trong nguyên tác sau khi Viện trưởng Chu qua đời, viện trưởng mới vừa nhậm chức đã bị điều tra vì tội th*m nh*ng, gây ảnh hưởng rất lớn đối với Tập đoàn Quý thị.】
Quý Dư Tích thầm nói trong lòng.
Nghe vậy, ba Quý lại càng chân thành nắm lấy tay của Viện trưởng Chu mà nói: "Anh em chúng ta không cách nhau mấy tuổi, đã cùng nhau chứng kiến Tập đoàn Quý thị đi tới đi đến ngày hôm nay. Những khó khăn gian khổ phải chịu trong suốt quá trình cũng không cần phải nói tới. Tương lai của bệnh viện Quý Khang phải trông cậy vào ông đó, ông cũng phải cố gắng mới được."
Viện trưởng bệnh viện chính cũng đã sắp về hưu rồi, vốn dĩ ba Quý đã định cho viện trưởng Chu tiếp quản.
"Quý Tổng đã tin tưởng tôi thì tôi cũng không có ý kiến nữa." Viền mắt của Viện trưởng Chu ửng đỏ.
Nói xong mấy chuyện này, Viện trưởng Chu lại chân thành nói: "Lần này Doanh Đình thoát được một kiếp nạn, nói tới thì cũng là nhờ Tiểu Tích cả. Nếu không phải ngày đó Tiểu Tích nhất quyết muốn vào phòng ngủ chính, đứa con gái ngốc này của tôi đã không phát hiện được bộ mặt thật của tên khốn kiếp kia rồi."
Quý Dư Tích khiêm tốn đáp: "Con có liên quan gì đâu, là do chị Doanh Đình quyết định kịp thời, hành động lại quyết đoán, bày ra diệu kế mới có được kết quả này."
Ba mẹ Quý liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt ngập tràn đầy vẻ tự hào và kiêu ngạo. Lần này đúng là thật sự phải cảm ơn Tích Bảo, nếu không thì cả nhà lão Chu đã gặp rắc rối to.
Chu Doanh Đình nói: "Tiểu Tích, lần này thật sự là nhờ em, cho nên chị đã chuẩn bị một món quà nhỏ tặng em. Hy vọng em thích."
Cô quay đầu lại nhìn ba mẹ Quý, lại bổ sung một câu: "Chú dì cũng có, còn cả anh Dư Thận và Dư Khang nữa."
Vừa nói, cô vừa đứng dậy, lấy ra một hộp quà cao nửa mét trong đống quà tặng.
Cả nhà đều tụ tập lại ngó nhìn: "Này là tặng Tích Bảo sao?"
Quý Dư Tích bị vây ở phía trước, có hơi thẹn thùng: "Là gì thế ạ?"
"Cho em đó." Chu Doanh Đình đưa cho cậu một con dao rọc giấy, cười nói: "Em mở ra xem đi."
Quý Dư Tích cẩn thận mở hộp quà ra, nhìn thấy bên trong là một hộp lớn có kích cỡ cũng ngang với hộp quà ở ngoài.
Cậu lại lần nữa cẩn thận lấy hộp ra, nhìn thấy trên hộp có nhiều tầng ngăn kéo.
Mẹ Quý cười nói: "Hình như cái này có hơi giống với hộp đựng dồ trang sức của tôi nhỉ."
Ba Quý đùa theo: "Chắc Doanh Đình không có tặng cho Tích Bảo một hộp đựng trang sức đâu ha?"
"Dạ không, hộp trang sức thì con chưa mua nổi đâu." Chu Doanh Đình tự trêu rồi lại nói với Quý Dư Tích: "Tiểu Tích, em kéo ra nhìn thử xem."
Quý Dư Tích đưa tay khẽ vuốt trên chiếc hộp, cậu đã biết trong hộp này là cái gì rồi.
Là hộp đựng dụng cụ vẽ tranh, mở ngăn kéo ra thì thấy bên trong có rất nhiều cọ vẽ.
Với một đứa nhóc yêu thích vẽ tranh, có được một hộp dụng cụ vẽ tranh như này đúng thật là mong ước thành hiện thực. Quý Dư Tích cẩn thận kéo từng ngăn kéo ra, từng chiếc cọ vẽ cùng hộp màu sặc sỡ cũng hiện ra trước mặt mọi người.
"Cám ơn chị Đoanh Đình, em thực sự rất thích món quà này." Cậu nói một câu cảm ơn từ tận đáy lòng.
Mẹ Quý khen ngợi thiết kế của những món đồ này rất tinh xảo, sau đó lại khen Chu Doanh Đình rất có lòng, lại có thể nghĩ ra được món quà như thế.
Viện trưởng Chu và Chu Doanh Đình rảnh rỗi ngồi trò chuyện thêm một lúc thì cũng xin phép ra về, mẹ Quý muốn giữ bọn họ ở lại ăn cơm trưa nhưng hai người đều từ chối.
Chu Doanh Đình giải thích: "Vốn dĩ con và ba cũng định ở lại ăn cơm, chỉ là mẹ con vừa mới phẫu thuật xong nên cần có người chăm sóc, con với ba ở ngoài lâu sẽ không tiện."
Cô cũng đã nói như vậy rồi, dĩ nhiên mẹ Quý sẽ không giữ lại. Lúc tiễn người ra tới cửa còn cố tình tiễn cả hai cha con lên xe rời đi rồi mới quay trở về.
Kết quả nhìn thấy Quý Dư Tích vẫn đang loay hoay trước hộp dụng cụ vẽ tranh của mình, mẹ Quý cười nói: "Sinh nhật của Tích Bảo cũng sắp tới rồi, ngay sau đó là Tết Nguyên đán, sẽ còn có rất nhiều quà tặng nha."
Đáng tiếc Quý Dư Tích lại đang tập trung vào hộp vẽ nên không nghe thấy.
Ba Quý bỗng nhiên nói: "Nhắc đến sinh nhật của Tích Bảo, không phải Thanh Bạch đã nói sẽ trở về sao?"
"Tất nhiên là về rồi! Hôm qua con bé đã có gọi điện cho tôi rồi, nói là sáng mai sẽ về. Nó bảo tôi chuẩn bị phòng ngủ cho nó, còn đặt cả một đống đồ ăn nữa cơ." Mẹ Quý bất lực lắc đầu.
Ba Quý: "Ai bảo bà nuông chiều nó làm gì."
,
💬 Bình luận chương