Sau lưng rỉ ra một luồng sương đen.
Đúng lúc này, hắn phát hiện ngoài cảm giác mềm mại, còn có nước mũi mềm mại.
Nước mũi... mềm mại?
Tư Không Công Lân cứng đờ tại chỗ, một luồng hắc khí sau lưng biến mất sạch sẽ, tim lạnh như đã giếc cá mười năm.
Hắn buông miệng Lộ Tiểu Cẩn ra, hạ giọng bên tai cô:
"Không được nói bậy nữa!"
Lộ Tiểu Cẩn quay đầu, ánh mắt ướt át, vô cùng chân thành si mê:
"Đồ nhi không có nói bậy..."
Nghiêng bốn mươi lăm độ nhìn Tư Không Công Lân, điệu bộ õng ẹo, tự cho là mình đáng thương.
Trên mũi còn treo nước mũi.
Mặt Tư Không Công Lân đen lại: "Hôm nay không được nói chuyện nữa!"
Lộ Tiểu Cẩn ấm ức ngậm miệng lại.
Chưởng môn và những người khác, thấy hai người kề tai áp má, càng thêm chép miệng, vừa kiêng dè sự mạnh mẽ của Tư Không Công Lân, vừa khinh bỉ hắn chơi trò sư đồ cấm kỵ.
Hứ!
Không có chút sư đức nào!
Đang vừa chửi vừa khinh bỉ, Tàng Kinh Các đã đến.
Chưởng môn dẫn hai người vào tầng một, kính cẩn nhìn họa tượng tiên nhân treo trên tường nói:
"Đây chính là họa tượng của lão tổ."
Tiên tổ trên họa tượng, một thân trường bào màu xám, tiên khí phiêu phiêu.
Vẽ rất trừu tượng.
Trừu tượng, nhưng rất có đặc điểm.
Đến mức chỉ một cái liếc mắt, Lộ Tiểu Cẩn đã nhận ra, người trên họa tượng này, và lão giả treo trên cổ Kỳ Luyện Hổ, là cùng một người.
Mặc dù lão giả trên cổ, già hơn rất nhiều, tinh thần uể oải hơn rất nhiều, nhưng vẫn không khó để phân biệt.
Lộ Tiểu Cẩn như bị sét đ.á.nh.
Cô vốn tưởng rằng, đầu người già, là một cơ quan ẩn mọc ra từ trong cơ thể Kỳ Luyện Hổ.
— Kiểu ẩn chỉ có cô mới nhìn thấy được.
Tuy quái dị, nhưng cũng không phải là không thể.
Cũng không ai quy định, đầu người nhất định phải mọc trên cổ người phải không?
Nhưng sự việc rõ ràng không đơn giản như vậy.
Nhìn cái đầu lão giả giống hệt tiên tổ, Lộ Tiểu Cẩn sống lưng lạnh toát.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Suy đoán trong đầu, dần dần trở nên rõ ràng.
— Tu tiên: Quá trình ấp quái vật, tu sĩ chủ đạo cơ thể.
— Đọa ma: Quái vật cùng tu sĩ cùng chủ đạo cơ thể, quái vật có thể kích phát sát ý của tu sĩ.
— Linh thú: Quái vật hoàn toàn chủ đạo cơ thể, tu sĩ trở thành vật phụ thuộc.
Nếu suy đoán của cô là đúng, vậy linh thú trong bí cảnh, chẳng phải đều là từng tu sĩ tranh đoạt quyền chủ đạo cơ thể với quái vật, nhưng lại thất bại trong tay quái vật sao?
Bọn họ dưới hình thái linh thú, bị săn giếc, bị khế ước, cuối cùng trở thành nô lệ?
Hoặc là, trở thành linh thú t.ử sĩ giúp tu sĩ đỡ đòn?
Vậy những con quái vật này rốt cuộc từ đâu đến?
Tại sao nhất định phải ấp trong cơ thể người?
Lộ Tiểu Cẩn cắn chặt răng, đè nén sự bất an trong lòng.
Không nên là như vậy!
Cô phải nghĩ cách nhìn thấy nhiều linh thú hơn, phá vỡ suy đoán này.
"Sư điệt, bức tranh này con đã nhìn rõ chưa?" Chưởng môn lấy lòng nói, "Nếu không nhớ được, hay là qua hai ngày, ta cho người vẽ một bức gửi qua cho con?"
Lộ Tiểu Cẩn hoàn hồn: "Được ạ, đa tạ chưởng môn."
Trở về Thiên Vân Tông, Tư Không Công Lân trấn áp Kỳ Luyện Hổ ở ngoại môn, trở thành trấn sơn linh thú.
"Sau này, nếu vi sư không có ở đây, nó sẽ thay vi sư bảo vệ con."
"Sư tôn đối với đồ nhi thật tốt, lúc nào cũng nhớ đến đồ nhi, đồ nhi cảm động quá!"
Tư Không Công Lân vốn đang huấn thị Kỳ Luyện Hổ, bảo nó mọi việc đều phải lấy Lộ Tiểu Cẩn làm trọng, thấy Lộ Tiểu Cẩn mặt treo nước mũi, si mê nhào về phía hắn, mặt hắn đen lại, thân hình lóe lên, liền biến mất.
Trong không trung chỉ còn lại giọng nói của hắn:
"Vi sư còn phải về Khúc Giang, con cứ về nghỉ ngơi cho tốt đi."
"Vâng, sư tôn."
Xung quanh yên tĩnh lại.
Lộ Tiểu Cẩn không về ngủ, mà đi đến trước mặt Kỳ Luyện Hổ đang nằm trên đất, đưa tay nắm lấy đầu lão giả, lắc lắc:
"Lão gia t.ử, ông có nghe thấy ta nói không?"
Kỳ Luyện Hổ mở mắt, mắt đầy vẻ quỷ dị:
"Ngươi nhìn thấy được!"
Gục.
Lộ Tiểu Cẩn: "?"
Hổ con, sao mày cũng chơi trò chết ch.óc này vậy?
💬 Bình luận chương