Cô vui mừng khôn xiết!
Quả nhiên, cô chính là con cưng của trời!
Lộ Tiểu Cẩn hớn hở, rảo bước lên tầng ba.
Tầng ba, trang hoàng còn tốt hơn tầng hai.
Nhìn lướt qua...
Toàn là người?
Đúng vậy!
Người!
Tất cả đều ở dạng bán trong suốt, lơ lửng giữa không trung.
Không đúng, đây hẳn đều là Thư linh.
Nhìn qua đa số đều là trẻ con.
Tầng ba cũng có tiểu thú, nhưng gần như thực thể, hơn nữa đều ngồi xổm trong góc, không có địa vị gì lớn lắm.
“Ưm? Có người tới?” Một bé gái mở mắt ra, đầu nghiêng một cái, không có bao nhiêu cảm xúc, “Phàm nhân?”
Những đứa trẻ khác cũng đều mở mắt theo, bay tới trước mặt Lộ Tiểu Cẩn.
“Phàm nhân làm sao phá được kết giới?”
“Cô ta không phải đến chọn công pháp đấy chứ?”
Thư linh cái sau trốn xa hơn cái trước.
“Ta mới không cần bị phế vật chọn trúng!”
Lộ Tiểu Cẩn: “...”
Ai dạy đám nhóc con này cái thói tham phú phụ bần như vậy!
Tôn trọng phế vật yêu thương phế vật, phải bắt đầu từ trẻ nhỏ!
Cô giận quá, bèn giận một chút.
Rất có cảm giác đau lòng bất lực kiểu ‘Trẻ con thôn nam khinh ta già yếu, ngang nhiên ôm tranh vào rừng tre’.
Trên mặt Lộ Tiểu Cẩn không chút biểu cảm, ánh mắt cũng không thay đổi, chậm rãi cầm lấy một cuốn công pháp Địa giai thượng phẩm bên cạnh.
—— Ở đây chỉ có bé gái này nhìn qua là thực thể hóa nhất.
“Cô ta cầm sách lên rồi?”
“Một phàm nhân, sao có thể...”
Lộ Tiểu Cẩn rũ mắt.
Công pháp cấp cao, không nhận chủ cô thế mà cũng có thể xem sao?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Cô ta còn lật ra rồi!”
“Công pháp tại sao một chút bài xích cũng không có?”
“Ngươi nhận chủ cô ta rồi?”
Mọi người nhìn về phía bé gái.
Bé gái lắc đầu: “Không có.”
Không có chọn định, nhưng dường như không thể bài xích, cũng không thể công kích.
Lộ Tiểu Cẩn nhanh ch.óng lật hết sách.
Không có...
Vẫn không có...
Đây vẫn là một cuốn sách nuôi lớn quái vật, nhưng không có một chữ nào nhắc tới máu của cô.
Chuyện gì thế này...
Ngay lúc cô nghi hoặc, giọng nói của một lão giả từ bên cạnh truyền tới:
“Thuần Tịnh Chi Thể!”
Các Thư linh đều nhìn về phía ông lão trong góc:
“Thuần Tịnh Chi Thể? Đó là cái gì?”
“Lấy thân phàm nhân, lại có thể coi thường tất cả hạn chế của kết giới, chính là Thuần Tịnh Chi Thể, trên đời này, không có nơi nào cô ta không đi được.”
Thuần Tịnh Chi Thể!
Trong lòng Lộ Tiểu Cẩn khẽ động, trên mặt lại không biểu lộ.
Giọng nói của ông lão cực kỳ khoan hậu, cực kỳ hiền từ, giọng nói rơi vào bên tai Lộ Tiểu Cẩn.
“Cô bé, cháu có thể nghe thấy giọng nói của lão phu, đúng không?”
“Cháu có thể nhìn thấy lão phu không? Lão phu tới giúp cháu.”
Giúp cô?
NPC trưởng thôn định mệnh của cô cuối cùng cũng xuất hiện rồi sao!
Cô đã biết mà, cô là có bàn tay vàng!
Lộ Tiểu Cẩn rưng rưng nước mắt nhìn về phía ông lão.
“Cháu...”
Cháu đợi ông đã lâu!
Lời cảm khái như vậy, mới vừa thốt ra một chữ, Lộ Tiểu Cẩn đã ngẩn người.
Trước mặt xác thực là một ông lão có chút trong suốt, tóc bạc phơ, nụ cười hiền từ.
Nhưng nửa th*n d*** của ông ta, là một cái đuôi rắn lớn.
Ngay khoảnh khắc tầm mắt cô rơi vào trên người ông ta, ông ta nhếch lên nụ cười quỷ dị.
“Ngươi nhìn thấy!”
Giây tiếp theo.
“Bùm ——!”
Cơ thể Lộ Tiểu Cẩn nổ tung.
Máu thịt bay tứ tung.
Bạo thể mà chết.
Chết.
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
Lão Đăng, ông nếu rảnh quá, thì ra ngoài tìm cái việc mà làm đi.
Đừng có ở đây lừa gạt trẻ con!
💬 Bình luận chương