Chứng kiến cảnh này, cái bóng đen vẫn luôn nói thêm một câu cũng không có.
Hắn không hỏi, Lộ Tiểu Cẩn tự nhiên cũng không nói nhiều, chỉ cố gắng hết sức nuốt chửng hắc khí trong cơ thể hắn.
Nhưng nuốt không hết.
Hắc khí kia, vô cùng vô tận, dường như Thần Tích đang ở ngay trong cơ thể Kiến Mộc vậy.
Nhưng Lộ Tiểu Cẩn rất khẳng định, Thần Tích ở Ngự Thư Phòng, vậy thì, Thần Tích và Kiến Mộc có quan hệ gì?
Hắn muốn giếc cô, có phải cũng có quan hệ với Thần Tích không?
Mà Ân Thiên Quân cũng muốn giếc cô.
Lộ Tiểu Cẩn ước chừng, nguyên nhân hai người này muốn giếc cô, về bản chất, hẳn là giống nhau.
—— Hậu quả việc cô nuốt chửng Thần Tích, bọn họ không thể gánh chịu, cho nên phải giếc cô để ngăn cản tất cả những chuyện này.
Nhưng, hậu quả là gì?
Lộ Tiểu Cẩn không biết.
Có điều, tuy rằng hắc khí hút không hết, nhưng khuôn mặt trắng bệch của Kiến Mộc, vẫn mắt thường có thể thấy được khôi phục chút huyết sắc.
“Được rồi.” Kiến Mộc gạt tay Lộ Tiểu Cẩn ra, từ trong ao nước đứng dậy, “Trẫm đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Mắt Lộ Tiểu Cẩn, thuận theo l.ồ.ng ngực hắn nhìn xuống dưới.
Chậc, cái eo nhỏ đầy sức lực kìa.
Lại xuống dưới nữa.
Thì chả có cái gì cả.
Hắn mặc quần đùi!
Đi tắm, hắn mặc quần đùi làm cái gì!
Kiến Mộc đi vào sau bình phong, khoác lên một thân hắc bào, lúc đi ra, trong tay có thêm một cái bình sứ nhỏ.
Hắn ngồi trên cái ghế bên cạnh, vẫy vẫy tay với Lộ Tiểu Cẩn:
“Lại đây.”
Lộ Tiểu Cẩn đang suy nghĩ nên đề nghị uyển chuyển thế nào để Kiến Mộc đưa cô đến Ngự Thư Phòng, não còn chưa động, người đã theo bản năng lết đến trước mặt Kiến Mộc.
“Tay trái đưa ra.”
Lộ Tiểu Cẩn đưa tay ra.
Vừa đưa tay ra cô liền hối hận, sợ Kiến Mộc lên cơn, trực tiếp bẻ gãy luôn cả bàn tay cô.
Cũng may là không có.
Kiến Mộc chỉ mở bình sứ, bôi một lớp cao dược mát lạnh lên cổ tay trái sưng đỏ của cô, thuốc mỡ được tỉ mỉ tán ra, từng chút từng chút x** n*n.
“Còn đau không?”
“Không đau.”
Dù sao cũng mới trải qua mấy lần t.ử vong, so với nỗi đau của cái chết, chút đau đớn này, quả thực là có chút không đau không ngứa.
Kiến Mộc khựng lại một chút.
Hắn nhìn Lộ Tiểu Cẩn một cái, thấy trên mặt cô đầy vẻ bình thản không sao cả, dường như đã sớm trải qua vô số đau đớn, cho nên căn bản không cảm giác được chút đau này.
Kiến Mộc rũ mắt, lực đạo trên tay nhẹ đi một chút.
“Lần sau sẽ không thế nữa.”
“Hả?”
“Lần sau, Trẫm sẽ không ra tay với ngươi nữa.”
Thế thì tốt quá!
“Vậy có phải bất luận ta làm cái gì, ngươi đều sẽ không giếc ta?”
Kiến Mộc gật đầu.
Còn chưa đợi Lộ Tiểu Cẩn vui mừng, Kiến Mộc đã không nhanh không chậm nói tiếp:
“Trẫm sẽ để người khác ra tay.”
Lộ Tiểu Cẩn: “...”
Biết giếc người như thế, bảo sao hắn làm được Hoàng đế!
“Bệ hạ, ta có thể cầu xin ngươi một chuyện không?”
“Nói.”
“Ngươi có thể đưa ta đến Ngự Thư Phòng không?”
Tay Kiến Mộc khựng lại.
“Không được.”
“Vậy ngươi để người khác đưa ta đi?”
“Cũng không được.”
Lộ Tiểu Cẩn thấy Kiến Mộc không động sát khí, thở phào nhẹ nhõm, bèn bắt đầu giở trò lì lợm la liếm.
“Chỉ cần cho ta đến Ngự Thư Phòng, ngươi bảo ta làm gì cũng được, ta thậm chí có thể vì ngươi diệt cả Nhân Mã Tộc!”
Ngài đoán xem.
Cô hoàn thành lời hứa trước thời hạn rồi đấy nhá!
—— Cô quả thực là bên B có thành ý nhất thế gian!
Tay Kiến Mộc lại khựng một chút, hiểu ra Nhân Mã Tộc bị diệt tộc hẳn là do cô làm, đáy mắt xẹt qua một tia bất lực, ngay khoảnh khắc hắn đối diện với ánh mắt khẩn thiết của Lộ Tiểu Cẩn, hắn rốt cuộc vẫn có chút không đành lòng, đưa ra một quyết định.
“Muốn đến Ngự Thư Phòng cũng được, đáp ứng Trẫm một yêu cầu.”
“Được được được! Yêu cầu gì cũng được!”
Bay trên trời cô không bắt được.
Chạy dưới đất cô cũng không đuổi kịp.
Nhưng bất kể hắn có yêu cầu gì, cứ đồng ý trước đã rồi tính.
Chủ yếu là cầu được ước thấy.
“Làm Hoàng hậu của Trẫm.”
“Được... Hả?”
Hoàng hậu?
💬 Bình luận chương