Lộ Tiểu Cẩn là người từng luyện thể.
Cái tát kia, thật sự cứng như tấm thép.
Sói xám bị tát cho lảo đảo, giận từ trong lòng mà ra, phẫn nộ hừ hừ, móng vuốt đạp một cái, lại lao về phía Lộ Tiểu Cẩn.
“Gào ——”
“Bốp ——”
“Gào ——”
“Bốp ——”...
Mấy hiệp trôi qua, mặt sói xám đều bị tát sưng vù, có chút sợ hãi, cũng không dám tiến lên nữa.
Ngôn Linh trốn trong bóng tối, nhìn thấy cảnh này, nước mắt rào rào tuôn rơi, cô ta dường như đã nhìn thấy sự đau đớn trước khi chết của Linh lang.
Quả nhiên là Lộ Tiểu Cẩn!
Cô ta nghiến răng nghiến lợi, đợi đấy, đợi sói xám vừa chết, chính là t.ử kỳ của Lộ Tiểu Cẩn!
Ai ngờ, rõ ràng sói xám đã không còn sức đ.á.nh trả, Lộ Tiểu Cẩn lại không một dao đ.â.m chết sói xám, mà dùng dây thừng trói sói xám lại, bốp bốp lại bồi thêm mấy cái tát.
“Dám nhe răng với ông đây, mày có mấy cái răng hả, dám ngông cuồng thế?”
“Ư ư ——”
Sói xám phẫn nộ, sói xám phản kháng, sói xám tủi thân.
Cũng đâu phải nó muốn vào cung tìm chết đâu!
Nó cũng rất bất lực mà!
Thấy sói xám hoàn toàn không dám há mồm nữa, Lộ Tiểu Cẩn mới gật đầu:
“Bây giờ biết giữa chúng ta, ai là đại ca chưa?”
Sói xám nức nở gật đầu.
Lộ Tiểu Cẩn trở tay liền lôi ra thớt và dao.
Tay Ngôn Linh hơi siết chặt.
Tới rồi!
Cô ta biết ngay sẽ như vậy mà!
“Rắc ——”
Một dao chém xuống, Lộ Tiểu Cẩn chặt hai cục xương thịt, ném tới trước mặt sói xám:
“Ăn đi.”
Sói xám trước tiên cảnh giác nhìn Lộ Tiểu Cẩn một cái, đầy mắt hung ác, sống chết không ăn, chết đói cũng không ăn!
Lộ Tiểu Cẩn một cước đá tới: “Ăn! Không thì đ.á.nh chết mày.”
Sói xám nức nở nức nở, cuối cùng vẫn uất ức mà ăn.
Một miếng kia xuống bụng, thơm!
Rất nhanh, sói xám liền hì hục hì hục gặm xong xương.
Lộ Tiểu Cẩn lại chặt, nó lại ăn.
Ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, bụng tròn vo, mắt sói cũng trở nên trong veo.
“Ăn no chưa?”
“Ư ——”
Giọng điệu cũng trở nên nũng nịu rồi.
“Còn cắn tao không?”
Sói xám hì hục hì hục, nhe răng trợn mắt lại muốn cắn người.
Lộ Tiểu Cẩn trở tay tát một cái: “Còn muốn cắn tao? Một bữa no và bữa nào cũng no không phân biệt được đúng không?”
Sói xám tủi thân.
Nó không muốn cắn a, nhưng nó không khống chế được bản thân a.
“Ư ——”
Thấy sói xám vẻ mặt tủi thân, Lộ Tiểu Cẩn cũng không động thủ nữa, chỉ tròng cái vòng ch.ó lên đầu sói, dắt sói xám đi về:
“Thôi bỏ đi, sau này tao từ từ dạy mày, Tiểu Hồi, mày phải học ngoan một chút, nếu không sau này gặp Cẩu Ca của mày, mày sẽ biết cái gì gọi là thiết quyền của Cẩu Ca.”
Sói xám nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn lon ton đi theo.
Ngôn Linh kinh ngạc.
Lộ Tiểu Cẩn không giếc sói, thậm chí, cô còn định thuần phục con sói này, sau đó nuôi dưỡng?
Xin hỏi, một người ngay cả con sói bình thường tấn công mình cũng không giếc, thật sự sẽ giếc Linh lang sao?
Lúc Linh lang chết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tay Ngôn Linh hơi siết chặt, sau đó nhìn bóng lưng rời đi của Lộ Tiểu Cẩn, nhẹ nhàng phun ra một chữ:
“Phá ——”
Quy tắc chi lực tiêu tan, Lộ Tiểu Cẩn lại cảm giác được rồi.
Cô nhìn ra sau, lại chẳng thấy gì cả, nhưng đợi khi cúi đầu nhìn sói xám, liền thấy sói xám vẻ mặt nịnh nọt, lon ton, đâu còn dáng vẻ hung ác nhe răng trợn mắt lúc trước?
Cho nên, con sói này cũng là bị Ngôn Linh khống chế?
Ngôn Linh khống chế một con sói làm gì?
Chẳng lẽ, Ngôn Linh cho rằng, cô ngay cả một con sói cũng không đ.á.nh lại?
💬 Bình luận chương