Đệ t.ử nọ kinh hãi: "Ý của sư huynh là, muốn nghe ngóng thân truyền nhị đệ t.ử, không chỉ có tông môn chúng ta?"
Lý Tu gật đầu.
Không chỉ như vậy.
Theo hắn quan sát, dường như mấy đại tông môn khác, đều phái người đến rồi.
Đây chính là điểm khiến hắn cảm thấy kỳ lạ nhất.
"Một phàm nhân bình thường không có gì lạ không thể tu luyện, tại sao lại khiến nhiều tông môn ra tay như vậy?"
Câu nói kia của sư tôn, đối với toàn bộ Tu Tiên Giới đều rất quan trọng, lại có ý nghĩa gì?
Hơn nữa thân truyền đệ t.ử này vừa ra khỏi Vô Tâm Phong, gần như tất cả các tông môn đều nhận được tin tức, và có hành động.
Điều này đại diện cho, không chỉ là tông môn bọn họ, các tông môn khác ở Thiên Vân Tông chắc hẳn cũng đều đã cài cắm mật thám từ trước.
Vì vị thân truyền đệ t.ử kia?
Sơ Tu nhíu mày.
Nếu hắn đoán không sai, vị thất sư đệ đã mất tích từ lâu của hắn, chắc hẳn cũng đang ở trong Thiên Vân Tông.
"Có lẽ là, trên người cô ta có điểm gì đó không tầm thường?" Đệ t.ử nọ nói.
Lý Tu rũ mắt, không tiếp tục nói nữa, mà nhàn nhạt dặn dò:
"Nhớ kỹ, đừng rút dây động rừng."
"Vâng."
Bên này, sau khi Lộ Tiểu Cẩn tắm xong, cả người đều sống lại rồi.
Không chỉ cô, mấy người Phù Tang và Lý Trì Ngư cũng đều hồi phục không tồi, đôi chân vốn dĩ đi đường còn run rẩy, bây giờ cũng không run nữa.
"Ủa, ta cảm thấy sức lực của ta hồi phục không ít..."
Tiểu Nhứ không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh, mỉm cười: "Đây là tắm thuốc, sau khi ngâm xong, vết thương trên cơ thể phần lớn đều sẽ hồi phục."
Phù Tang: "Hóa ra là vậy, thảo nào ngâm xong lại thoải mái như thế."
Tiểu Nhứ cười cười: "Tu luyện là một quá trình gian khổ, bị thương là điều khó tránh khỏi, cho nên trưởng lão đã sai người đem nước trong nhà tắm, toàn bộ đổi thành nước tắm thuốc."
Nói xong, Tiểu Nhứ lấy ra một viên nhất phẩm Trú Nhan Đan, đưa cho Phù Tang:
"Viên Trú Nhan Đan này muội cứ giữ lấy, hôm nay quả thực là Trương sư tỷ không đúng, nhưng muội đừng hận tỷ ấy, tỷ ấy người không hề xấu đâu."
Phù Tang thờ ơ xua tay:
"Không sao, hôm nay ta đã tát tỷ ta 30 cái, thù oán sớm đã không còn rồi."
Tiểu Nhứ cười cười, không nói thêm gì nữa.
Ngược lại Tuế Cẩm như có điều suy nghĩ liếc nhìn Tiểu Nhứ một cái, nhưng không vạch trần tâm tư nhỏ của cô ấy.
Còn về phần Lộ Tiểu Cẩn...
Ồ, cô đang gặm dưa ngọt do Tiểu Nhứ mang tới.
Ngọt lắm luôn!
Tiểu Nhứ người thật tốt!
Hôm nay mệt mỏi cả ngày, về đến phòng, mấy người Phù Tang ngả đầu liền ngủ.
"Mệt quá ——"
Lộ Tiểu Cẩn lên giường liền mơ màng, suýt chút nữa thì ngủ chết đi, đợi đến khoảng giờ Tý, cô mới cẩn thận từng li từng tí bò dậy, ôm Dẫn Khí Đan trong người, nhón chân rón rén đi ra ngoài như kẻ trộm.
Giang Hữu Tị phần lớn là sẽ không đến rồi.
Nhưng viên Dẫn Khí Đan này, cô bắt buộc phải nhìn cho kỹ, thứ đang ngọ nguậy bên trong là cái gì.
Ai ngờ vừa đi đến cửa, liền bị một bóng trắng dọa cho giật mình.
Bóng người đó đang ngồi, xõa tóc, đối mặt với cô giống như nữ quỷ.
Tuy nhiên, Lộ Tiểu Cẩn cũng là người từng trải.
Bị giếc nhiều lần như vậy, sớm đã không đến mức vì một nữ quỷ mà giật mình thon thót nữa.
Cho nên dù bị dọa cho giật nảy mình, cô vẫn mặt không biến sắc, cũng không phát ra một chút âm thanh nào.
Cô cố tỏ ra thoải mái, cố ý vô tình nhìn về phía bóng quỷ đó.
Bóng quỷ gầy gò nhỏ bé.
Nửa ngày cô mới nhìn ra, đó là Tuế Cẩm.
Cho dù đã nửa đêm canh ba rồi, Tuế Cẩm cũng không ngủ, mà cứ ngồi trên giường của mình, nhắm mắt, khoanh chân, dường như đang tu luyện.
Bởi vì cô ngủ cạnh cửa sổ, ánh trăng xuyên qua cửa sổ hắt lên tóc cô, lúc này mới tôn lên vẻ giống như nữ quỷ của cô.
Lộ Tiểu Cẩn thở phào nhẹ nhõm, không định quản nhiều, lén lút sờ lên then cửa, đang định mở ra, liền nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng r*n r*:
"Ưm ——"
Bước chân Lộ Tiểu Cẩn khựng lại một chút.
Vừa quay đầu lại, liền thấy Tuế Cẩm ôm ngực, có chút đau đớn khom người, dường như đang cực lực chịu đựng điều gì đó.
Lộ Tiểu Cẩn không muốn quản.
Nhưng Tuế Cẩm lại nhận ra điều gì đó, nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn.
Thế là bốn mắt nhìn nhau.
Khác với vẻ lén lút đi ra ngoài của Lộ Tiểu Cẩn, Tuế Cẩm ngược lại rất thản nhiên, mỉm cười với cô, nhẹ giọng nói:
💬 Bình luận chương