Lộ Tiểu Cẩn vẫn luôn cho rằng, giữa các cô và Trương Thấm chỉ là chuyện xích mích nhỏ nhặt.
Cùng lắm thì giống như lần trước, đ.á.nh nhau một trận.
Đánh nhau xong, đi nhà tắm ngâm mình một cái là lại hồi phục ngay.
Ban đầu cô cũng chẳng để tâm lắm.
Nhưng Trương Thấm lại tích tụ linh lực.
Đánh nhau với một người còn chưa Dẫn Khí nhập thể mà cần dùng đến linh lực sao?
Nếu đã tích tụ linh lực, chứng tỏ ả ta muốn ra tay giếc người.
Hơn nữa nhìn bộ dạng kia, ả ta định đợi Phù Tang trèo qua quầy, rồi dùng thủ đoạn hợp quy tắc để khiến Phù Tang chết ngay tại đây.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.
Trương Thấm này, tàn nhẫn hơn cô tưởng tượng nhiều.
Vì vậy lần này, không đợi Lý Trì Ngư và Tuế Cẩm ngăn cản Phù Tang, Lộ Tiểu Cẩn đã bước lên, túm lấy cổ áo Phù Tang, kéo giật ra ngoài.
“Được rồi, đừng làm loạn.”
Phù Tang vốn đang khí thế hung hăng, thấy Lộ Tiểu Cẩn sa sầm mặt mày, lập tức ngoan ngoãn lại.
Cô nàng tủi thân bĩu môi: “Nhưng ả ta bắt nạt chúng ta.”
Lộ Tiểu Cẩn vỗ vỗ đầu cô nàng: “Không sao, để ta xử lý, ngươi ngoan ngoãn đứng yên đó, đừng làm loạn.”
Phù Tang lập tức yên tâm, dính chặt sau lưng cô, lè lưỡi trêu tức Trương Thấm.
Cô nàng đối với Lộ Tiểu Cẩn có sự tin tưởng tuyệt đối.
Từ lúc Lộ Tiểu Cẩn nói đưa cô nàng lên Thiên Thê, rồi thật sự đưa cô nàng lên được Thiên Thê, thì lời Lộ Tiểu Cẩn nói đối với cô nàng chẳng khác nào thánh chỉ.
Cô nói cô xử lý được, nghĩa là sẽ xử lý được.
Trong lòng lập tức thấy an ổn.
“Được.”
Thấy Phù Tang không bám vào quầy nữa, Trương Thấm nhíu mày có chút bất mãn.
Đáng chết, chỉ thiếu một chút nữa thôi!
Ả ta không hiểu, Phù Tang rõ ràng là tính cách bốc đồng như vậy, ngay cả Lý Trì Ngư và Tuế Cẩm cũng không kéo nổi, tại sao Lộ Tiểu Cẩn bảo cô nàng ngoan ngoãn, cô nàng liền thật sự ngoan ngoãn lùi lại.
Không hề phản kháng chút nào.
Con nhóc này, có chút thủ đoạn đấy.
Trương Thấm nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn, nheo mắt đ.á.nh giá từ trên xuống dưới con điên từng tạt nước tiểu này.
Dáng vẻ không xuất chúng, khí thế cũng không cường ngạnh, nhìn thế nào cũng chỉ là một nữ sinh rất bình thường.
Ả ta không coi Lộ Tiểu Cẩn ra gì, ngược lại nhìn sang Tuế Cẩm:
“Sư muội, ngươi còn cần gì nữa không?”
“Cái bô.”
“Được, ta lấy cho ngươi ngay đây.”
Lộ Tiểu Cẩn: “Ta cũng muốn cái bô.”
Trương Thấm xách một cái bô đi ra, vô cùng hòa nhã đưa cho Tuế Cẩm, nhưng quay đầu lại liền trưng ra bộ mặt lạnh lùng với Lộ Tiểu Cẩn:
“Không có, hai ngày nữa quay lại.”
Tuế Cẩm theo bản năng định đưa cái bô trong tay cho Lộ Tiểu Cẩn.
Lộ Tiểu Cẩn lại lắc đầu với cô ấy.
Tuế Cẩm không hiểu cô muốn làm gì, nhưng cũng phối hợp không đưa cái bô ra nữa.
“Vậy giày vải thì sao? Ta nghe nói đệ t.ử mới nhập môn mỗi người có thể nhận hai đôi?”
“Không có.”
“Khăn tay thì sao?”
Trương Thấm vẫn lạnh lùng: “Không có.”
Lộ Tiểu Cẩn cũng không tức giận, chỉ tiếp tục hỏi:
“Thật sự cái gì cũng không có sao?”
Trương Thấm đảo mắt xem thường: “Nói không có là không có, còn muốn hỏi mấy lần nữa?”
Thái độ của Lộ Tiểu Cẩn vẫn rất tốt: “Ta biết rồi, làm phiền sư tỷ rồi.”
Dứt lời, dắt Phù Tang đi luôn.
Phù Tang tuy nghi hoặc, nhưng vẫn nghe lời rời đi.
Tuế Cẩm đi theo sau: “Tiểu Cẩn, ngươi đừng đi vội, ta đi xin thay cho ngươi, ta có thể xin được mà...”
Lộ Tiểu Cẩn lại lắc đầu: “Lần này xin được, thế còn lần sau? Lúc ngươi không có mặt, chẳng phải chúng ta chỉ có thể chờ bị bắt nạt sao?”
Hơn nữa cô rất rõ, sở dĩ Tuế Cẩm được ưu đãi là vì mọi người đều hiểu lầm cô ấy là đại sư tỷ.
Lộ Tiểu Cẩn không định dựa vào thân phận này để giải quyết vấn đề.
Cũng không thể để đám người Tư Không lão nhi ra mặt.
—— Dễ bị lộ thân phận, bị các tông môn khác bắt đi.
—— Cũng dễ bị Tư Không Công Lân bắt về.
💬 Bình luận chương