"HAZEL." PERCY ĐANG LẮC LẤY LẮC ĐỂ VAI CÔ. "Thức dậy nào. Chúng ta đến Seattle rồi."
Cô lảo đảo ngồi dậy, nheo mắt dưới ánh nắng ban sớm. "Anh Frank đâu?"
Frank r*n r*, dụi dụi mắt mình. "Bọn tớ vừa... tớ vừa mới...?"
"Cả hai đều bị ngất đi," Percy nói. "Tớ không biết lý do, nhưng Ella bảo tớ không nên lo lắng. Cô ấy nói bọn cậu đang... chia sẻ?"
"Chia sẻ," Ella đồng ý. Cô ấy cúi người ở đuôi thuyền, dùng răng rỉa cánh mình, trông chẳng giống một hình thức vệ sinh cá nhân hiệu quả chút nào. Cô ấy nhổ ra vài sợi lông tơ màu đỏ. "Chia sẻ là tốt. Không còn ngất xỉu. Vụ cúp điện lớn nhất nước Mỹ, ngà
y 14 tháng Tám năm 2003. Hazel chia sẻ. Không còn ngất xỉu nữa."
Percy gãi đầu mình. "Đúng thế... bọn anh đã có những cuộc nói chuyện như thế suốt cả đêm. Anh vẫn không biết cô ấy đang nói gì."
Hazel ép tay lên túi áo khoác. Cô có thể cảm nhận được mẩu củi quấn trong lớp vải. nhìn Frank. "Anh cũng ở đó sao?"
Anh gật đầu. Anh không nói gì, nhưng nét mặt hiện rõ điều đó: Ý anh đã rõ. Anh muốn cô giữ mẩu gỗ đó an toàn. Cô không chắc liệu mình nên thấy tự hào hay sợ hãi. Chưa từng có ai tin tưởng giao cho cô một việc quan trọng.
"Chờ đã," Percy nói. "Ý em là hai em đã chia sẻ việc ngất xỉu sao? Thế từ giờ cả hai đều sẽ ngất xỉu cùng một lúc sao?"
"Không," Ella nói. "Không, không, không. Không còn ngất xỉu nữa. Có nhiều sách hơn cho Ella. Sách ở Seattle."
Hazel chăm chú nhìn bên kia mặt nước. Họ đang đi qua một cái vịnh lớn, hướng thẳng về cụm nhà cao tầng ở khu trung tâm. Các khu dân cư lân cận vươn ra trên khắp sườn đồi. Từ ngọn đồi cao nhất mọc lên một cái tháp màu trắng kỳ lạ với một cái đĩa lót trên đỉnh tháp, giống một con tàu không gian trong các bộ phim cũ của Flash Gordon mà Sammy yêu thích.
Không còn các cơn ngất xỉu nữa ư? Hazel nghĩ. Sau khi phải chịu đựng chúng trong một thời gian quá dài, ý nghĩ đó dường như quá tốt đẹp để trở thành sự thật.
Sao Ella có thể chắc chắn rằng chúng đã biến mất? Thế nhưng Hazel có cảm nhận được sự khác biệt... gắn chặt xuống đất hơn, cứ như cô không còn cố để sống trong hai khoảng thời gian nữa. Từng múi cơ trong cơ thể cô bắt đầu buông lỏng. Cô cảm thấy như thể cuối cùng mình cũng thoát ra khỏi chiếc áo khoác bằng chì mà cô đã mặc trong nhiều tháng. Bằng cách nào đó, việc có Frank ở bên trong lúc ngất xỉu đã có ích. Cô đã hồi tưởng lại toàn bộ quá khứ, thẳng tiến đến hiện tại. Giờ tất cả những gì cô lo lắng chính là tương lai – giả sử cô có điều đó.
Percy hướng con thuyền về vũng tàu đậu của khu trung tâm. Khi họ đến gần hơn, Ella bồn chồn cào vào cái tổ bằng sách của mình.
Hazel cũng bắt đầu thấy cáu kỉnh. Cô không chắc là tại sao. Hôm nay là một ngày trời nắng rực rỡ, và Seattle dường như là một thành phố xinh đẹp với các con lạch và cầu, các hòn đảo cây cối rậm rạp điểm xuyến cho mặt vịnh cùng những ngọn núi phủ đầy tuyết sừng sững ở phía xa xa. Thế nhưng, cô vẫn có cảm giác như thể mình đang bị chị gái Reyna cũng là con của nữ thần Bellona, em có thể hiểu lý do vì sao chị ấy lại gia nhập vào đội quân chiến binh Amazon. Nhưng... chúng ta có an toàn khi ở đây không?"
"Không, không, không," Ella nói. "Hãy lấy sách ấy. Không cần các Amazon."
"Chúng ta phải thử thôi," Percy nói. "Anh đã hứa với Reyna. Ngoài ra, Hòa Bình không được ổn cho lắm. Chúng ta đã ép buộc nó quá nhiều."
Hazel nhìn xuống chân mình. Nước đang rỉ giữa các tấm ván thuyền. "Ồ."
"Đúng thế," Percy thừa nhận. "Chúng ta hoặc là phải sửa nó hoặc tìm một con thuyền mới. Vào thời điểm này thì anh đang cố duy trì nó bằng sức mạnh ý chí. Ella, cô có ý kiến gì về nơi chúng ta có thể tìm thấy các chiến binh Amazon không?"
"Và, ừm," Frank sợ sệt hỏi, "họ không, như là, giết những người đàn ông khi mới gặp, đúng không?"
Ella liếc nhìn bến tàu ở khu trung tâm, chỉ cách nơi này vài trăm mét. "Ella sẽ tìm các bạn sau. Ella sẽ bay đi đây."
Và cô ấy đã làm thế.
"Ừm..." Frank vươn tay cầm một chiếc lông chim màu đỏ trong không trung. "Điều đó khá là khích lệ đấy."
Họ đậu thuyền ở cầu tàu. Họ chỉ có đủ thời gian để lấy đồ quân dụng của mình ra khỏi thuyền trước khi Hòa Bình rung rinh và vỡ thành từng mảnh. Phần lớn các mảnh vỡ chìm nghỉm, chỉ để lại một tấm ván với hình vẽ con mắt và một tấm khác có chữ Hòa nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
"E là chúng ta sẽ không sửa nó được," Hazel nói. "Giờ chúng ta sẽ làm gì?"
Percy liếc nhìn vùng đồi cao thấp của khu trung tâm Seattle. "Chúng ta hy vọng các chiến binh Amazon sẽ giúp."
Họ tìm kiếm trong nhiều giờ. Họ tìm thấy vài thanh sô-cô-la vị caramen mằn mặn ngon tuyệt ở một cửa hàng bán kẹo. Họ mua một ít café thật đậm, vì thế đầu Hazel cứ rung rung lên như một cái cồng. Họ dừng chân ở một quán café vỉa hè và ăn ít sandwich cá hồi nướng ngon hết xẩy. Rồi họ nhìn thấy Ella vọt lên giữa hai tòa tháp chọc trời, mỗi chân giữ chặt một cuốn sách lớn. Nhưng họ chẳng tìm được một chiến binh Amazon nào cả. Cùng lúc ấy, Hazel nhận ra rằng thời gian đang dần trôi đi. Hôm nay là ngày 22 tháng Sáu, và Alaska vẫn còn ở nơi xa xăm nào đó.
Cuối cùng, họ thả bộ đến phía nam khu thương mại, đi vào một quảng trường được bao quanh bởi các tòa nhà bằng gạch và kính nhỏ hơn. Các dây thần kinh Hazel bắt đầu nhói đau. Cô nhìn quanh, chắc chắn rằng mình đang bị xây dựng nó. Rốt cuộc thì hiện tại nó cũng đã mang lại lợi nhuận. Người phàm không nhận ra là họ đang tài trợ cho vương quốc Amazon. Chúng tôi sẽ chóng giàu có hơn bất kỳ quốc gia nào của con người. Rồi – khi những người phàm yếu ớt phụ thuộc mọi thứ vào chúng tôi – cuộc cách mạng sẽ bắt đầu!"
"Các ngươi đang định làm gì?" Frank càu nhàu. "Hủy bỏ việc vận chuyển miễn phí sao?"
Một nhân viên an ninh dộng chuôi kiếm vào bụng anh. Percy cố giúp, nhưng thêm hai nhân viên nữa đến, dùng mũi kiếm đẩy anh ấy lùi lại.
"Ngươi sẽ phải học cách kính trọng," Kinzie nói. "Những gã đàn ông như ngươi đã làm hỏng thế giới con người. Xã hội hòa hợp duy nhất là xã hội được điều hành bởi phụ nữ. Chúng tôi mạnh hơn, khôn ngoan hơn..."
"Khiêm tốn hơn," Percy nói.
Các nhân viên an ninh cố đánh anh ấy, nhưng Percy đã cúi người xuống né.
"Ngừng lại!" Hazel nói. Ngạc nhiên thay, các nhân viên an ninh lại nghe lời cô.
"Hylla sẽ xét xử bọn tôi, đúng không?" Hazel hỏi. "Vậy hãy đưa bọn tôi đến chỗ chị ấy. Chúng ta đang lãng phí thời gian."
Kinzie gật đầu. "Có lẽ cô nói đúng. Chúng tôi còn có những vấn đề quan trọng hơn. Và thời gian... thời gian đích thực là vấn đề."
"Ý cô là gì?" Hazel hỏi.
Một nhân viên an ninh cằn nhằn. "Chúng ta có thể đưa chúng thẳng đến chỗ Otrera. Bằng cách đó, biết đâu sẽ có được sự ủng hộ của bà ta."
"Không!" Kinzie gắt gỏng. "Thế thì chẳng bao lâu nữa tôi sẽ phải đeo vòng cổ bằng sắt và lái xe nâng thôi. Hylla là nữ hoàng."
"Cho đến tối nay thôi," một nhân viên an ninh khác lẩm bẩm.
💬 Bình luận chương