* ra để chống lại Ares.’
‘Đúng vậy,’ người khổng lồ xác nhận. ‘Giống như thất cả anh em ta, ta được sinh ra để chống lại một vị thần chính. Và kẻ thù của ta là Ares. Nhưng mà Ares là thần chiến tranh. Và thế là khi ta sinh ra –‘
‘Ông ngược lại với hắn,’ Annabeth đoán. ‘Ông là người bình hòa.’
‘Bình hòa của Gigantos, ít nhất là thế,’ Damasen cười khẩy. ‘Ta từng lang thang trên các cánh đồng vùng Maeonia, vùng đất mà hiện nay người ta gọi là Thổ Nhĩ Kì. Ta chăn cừa và hái thuốc. Đó là một cuộc sống tốt. Nhưng mà ta không đánh nhau với các vị thần. Cha mẹ ta nguyền rủa ta về điều đó. Kết quả cuối cùng là: Một hôm con drakon vùng Maeonia giết hại một mục đồng, một người bạn của ta, thế là ta săn lùng con quái đó và g**t ch*t nó, cắm một cái cây xuyên qua mõm nó. Ta sử dụng quyền năng với mặt đất của ta làm cho rễ cây mọc lại, đóng cọc con drakon chắc chắn xuống đất. Để chăc chắn rằng nó không bao giờ có thể làm hại người phàm được nữa. Và đó là một việc làm Gaia không thể tha thứ.
‘Bởi vì ông đã giúp con người ư?’
‘Đúng vậy.’ Damasen xấu hổ. ‘Gaia tách đôi mặt đất, và ta bị nuốt chửng xuống, rơi xuống đây, trong bụng của cha ta, Tartarus, nơi tập trung của tất cả các thứ rác rưởi – tất cả các mảnh tạo vật mà ông ta chẳng quan tâm đến.’ Người khổng lồ rút một bông hoa ra khỏi tóc và nhìn nó lơ đễnh. ‘Họ cho ta sống, chăn cừu của ta, hái thảo dược của ta, để cho ta thấy sự vô nghĩa của cuộc sống mà ta đã chọn. Hàng ngày – hay bất kì cái gì trôi qua trên mảnh đất không một tia sáng này – con drakon xứ Maeonia tái tạo lại và tấn công ta. g**t ch*t nó là nhiệm vj không có hồi kết của ta.’
Annabeth nhìn quanh căn lều, cố tưởng tượng ra xem trong bao nhiêu thiên niên kỉ Damasen bị lưu đày nơi đây – giết đi giết lại con drakon, nhặt nhạnh xương, da và thịt của nó, biế rằng ngày mai nó sẽ lại tấn công tiếp. Cô không thể tưởng tượng nổi việc sống một tuần thôi dưới chốn Tartarus này. Giam cầm con trai của chính mình ở đây hàng thế kỉ – việc này vượt xa khỏi mọi khuôn khổ của sự tàn nhẫn trên đời.
‘Phá giải lời nguyền đi,’ cô thốt ra. ‘Đi cùng chúng tôi.’
Damasen tặc lưỡi chua chát. ‘Giá mà đơn giản như thế. Thế cô nghĩ là ta chưa từng thử rời khỏi nơi này à? Điều đó bất khả thi. Đi về bất cứ hướng nào, cuối cùng ta đều quay trở lại đây. Cái đầm lầy này là thứ duy nhất mà ta biết – nơi duy nhất mà ta có thể tưởng tượng ra. Không đâu, á thần bé nhỏ. Ta chẳng còn chút hy vọng nào cả.’
‘Không còn chút hy vọng nào cả.’ Bob lặp lại.
‘Phải có một cách nào đó chứ.’ Annabeth không thể chịu được nét mặt của người khổng lồ. Nó gợi cô nhớ đến cha mình, những lần hiếm hoi mà ông thú nhận với cô rằng ông vẫn yêu nữ thần Athena. Những lúc đấy ông trông thật buồn rầu và cam chịu, mơ ước đến một điều mà ông tự biết là bất khả thi.
‘Bob có một kế hoạch để tới được Cửa Tử,’ cô kiên trì. ‘Ông ấy nói rằng chúng a có thể trốn trong một cái gì đó gọi là Màn Tử Sương.’
‘Màn Tử Sương?’ Damasen nhăn mặt nhìn Bob. ‘Anh định đưa họ tới chỗ Akhlys[2] sao?’
‘Đó là cách duy nhất,’ Bob trả lời.
‘Các ngươi sẽ chết,’ Damasen cảnh báo. ‘Trong đau đớn. Trong tối tăm. Akhlys không tin ai và không giúp ai.’
Bob trông như muốn cãi lại, nhưng ông ta mím chặt môi lại kìm không nói tiếng nào.
‘Vậy còn có cách nào khác nữa không?’ Annabeth hỏi.
‘Không,’ Damasen trả lời. ‘Màn Tử Sương … là kế hoạch tốt nhất có thể rồi. Nhưng không may, đó lại là một kế hoạch tồi tệ.’
Annabeth lại cảm thấy giống như lúc bị treo lơ lửng trên miệng hố, không đủ sức để tự cứu bản thân, không đủ sức để bám – bị bỏ lại với không lựa chọn hay ho nào cả.
‘Nhưng nó vẫn đáng để thử chứ?’ cô hỏi. ‘Ông có thể trở lại trần gian. Ông có thể thấy ánh dương lần nữa.’
Đôi mắt của Damasen trông giống như hốc mắt trên hộp sọ trống rỗng của con drakon – tối tăm, trống rỗng, vô vọng. Hắn búng mảnh xương vỡ vào ngọn lửa và vươn vai đứng dậy – một chiến binh đỏ khổng lồ mặc áo lông cừu và da drakon, với hoa và thảo dược khô cài trên tóc. Annabeth có thể hiều tại sao người khổng lồ này lại là đối-Ares. Ares là vị thần tồi tệ nhất, phách lối và bạo lực. Damasen là Gigantos tốt nhất, tốt bụng và hiền hậu … và vì thế mà ông ta bị nguyền rủa đày đọa mãi mãi.
‘Ngủ một chút đi,’ người khổng lồ nói. ‘Ta sẽ chuẩn bị đồ dự trữ cho chuyến đi các người. Ta xin lỗi, nhưng ta không thể làm gì thêm.’
Annabeth muốn tranh cãi tiếp, nhưng, ngay khi người khổng lồ nói từ ngủ, cơ thể cô phải lại cô, mặc xác cái quyết tâm không bao giờ ngủ một lần nữa dưới chốn Tartarus này. Bụng cô no căng. Ngọn lửa nổ tí tách ấm áp. Mùi thảo dược gợi nhớ cô đến các ngọn đồi quanh Trại Con Lai trong mùa hè, những lúc các thần rừng và nữ thủy thần tập trung các cây cỏ hoang dại lại trong những buổi chiều lười nhác.
‘Ngủ một chút cũng hay,’ cô đồng ý.
Bob bế cô lên như một con búp bê vải. Cô chẳng buồn cưỡng lại. Người khổng lồ Titan đặt cô cạnh Percy trên cái giường khổng lồ của người khổng lồ Gigantos, và cô nhắm mắt lại.
——————
[1] nguyên văn: ‘Hardly a challenge for my talents.’ Không biết có phải bác Rick cố tình viết vần hay không, =))
[2]Akhlys: Nữ thần Đau khổ, thuốc độc; người điều khiển màn Tử Sương, con gái của Hỗn Mang Chaos (Khaos) và Đêm tối Nyx (Night)
💬 Bình luận chương