* ra bởi Gaia để hút và đánh bại mọi phép thuật của ta.’
‘Clytius.’ Hazel chưa bao giờ nghe qua cái tên này –Clai-ti-us- nhưng cái tên này làm tứ chi cô nặng trĩu. Cô liếc nhìn hình ảnh nơi cổng bắc – cái bóng đen khổng lồ phủ lên Percy và Annabeth. ‘Có phải hắn ta ở Nhà Hades?’
‘À, hắn đợi các ngươi ở đấy đấy,’ Hecate nói. ‘Nhưng trước tiên ngươi cứ phải giải quyết mụ phù thủy cái đã. Trừ khi ngươi xử lí được điều đó …’
Bà ta búng tay, và tất cả các đường hầm lại một lầm nữa tối om. Sương tan, cách hình ảnh biến mất.
‘Chúng ta đều đối mặt với các sự lựa chọn,’ Nữ thần nói. ‘Lúc Kronos trỗi dậy lần hai, ta đã sai lầm. Ta đã ủng hộ lão ta. Ta đã trở nên mệt mỏi vì bị lờ tịt bởi những kẻ còn được gọi là các vị thần chính (ở đây có một sự chơi chữ, ‘major gods’ vừa có nghĩa là các vị thần chính, vừa có nghĩa là ‘đa số các vị thần’, trong khi ‘các vị thần chính’ ở đây chỉ có 12 người, chiếm tuyệt đại thiểu số nếu so sánh với số lượng các vị thần La Mã và Hy Lạp). Mặc kệ những năm phục vụ trung thành, họ không tin ta, từ chối ta một chỗ ngồi trong đại sảnh …’
Chồn sương Gale lại rít lên giận dữ.
‘Điều đó không quan trọng nữa.’ Vị nữ thần thở dài thườn thượt. ‘Ta đã một lần nữa làm hòa với đỉnh Olympus. Kể cả bây giờ, trong lúc họ đang khủng hoảng – bản thể La Mã và Hy Lạp của bọn họ tự choảng nhau – Ta vẫn sẽ giúp họ. Hy Lạp hay La Mã, ta vẫn luôn luôn là Hecate. Ta sẽ hỗ trợ các ngươi chống lại bọn khổng lồ, nếu các ngươi tự chứng tỏ bảnh thân xứng đáng. Thế nên bây giờ đó là sự lựa chọ của ngươi, Hazel Levesque. Ngươi sẽ tin ta … hay là xa lánh ta như các vị thần đỉnh Olympus thường làm quá thường xuyên?
Máu sôi lên trong tai Hazel. Liệu cô có thể tin vị nữ thần bóng tối này, kẻ đã cho mẹ cô thứ ma thuật đã hủy hoại đời cô? Xin lỗi, nhưng mà không. Cô cũng không thích lắm con chó hay con chồn đánh rắm của bà ta.
Nhưng cô cũng biết là không thể để Percy và Annabeth chết được.
‘Tôi sẽ lên bắc,’ Cô nói. ‘Chúng tôi sẽ đi con đường bí mật của cô qua dãy núi.’
Hecate gật đầu, một vẻ hài lòng mơ hồ hiện ra trên mặt bà ta. ‘Ngươi đã chọn rất hay, cho dù con đường đó sẽ không dễ dàng gì. Rất nhiều quái vật sẽ cản đường các ngươi. Thậm chí một vài thuộc hạ của ta cũng đã về phe Gaia, hy vọng sẽ hủy diệt thế giới người phàm các ngươi.’
Nữ thần nhấc đôi đuốc lên khỏi đế của chúng. ‘Hãy tự chuẩn bị đi, con gái thần Pluto. Nếu ngươi đối đầu với mụ phù thủy thành công, chúng ta sẽ còn gặp lại.’
Tôi sẽ thành công,’ Hazel hứa. ‘Và Hecate này? Tôi sẽ không chọn một con đường của bà. Tôi sẽ tự tạo ra một con đường.’
Vị nữ thần nhướng đôi lông mày. Con chồn quằn quại, còn con cẩu nhe răng.
‘Chúng tôi sẽ tìm ra cách đánh bại Gaia,’ Hazel nói. ‘Chúng tôi sẽ giải cứu bạn chúng tôi khỏi Tartarus. Chúng tôi sẽ cùng nhau bảo vệ tàu và chúng tôi sẽ ngăn Trại Jupiter và Trại Con Lai khỏi bờ vực chiến tranh. Chúng tôi sẽ làm được tất cả những điều đó.’
Cơn bão gầm rú, những bức tường đen của đám mây hình phễu cuộn xoáy nhanh hơn.
‘Hay đấy.’ Hecate nói, như thể Hazel là một kết quả không mong đợi trong một thí nghiệm khoa học, ‘Đó sẽ là một phép màu đáng xem.’
Một đợt sóng của bóng tối cuốn ra khỏi thế giới. Đến khi Hazel có thể nhìn lại, cơn bão, vị nữ thần và bọn tay sai đều đã biến mất. Hazel đứng trên sườn đồi trong ánh nắng ban ngày, một mình trong đống tàn tích, ngoại trừ sự có mặt của Arion, đã xuất hiện ở bên cạnh cô, hí lên thiếu kiên nhẫn.
‘Ta đồng ý,’ Hazel nói với con ngựa. ‘Chuồn khỏi đây thôi.’
‘Chuyện gì đã xảy ra vậy?’ Leo hỏi lúc Hazrl lên boong tàu Argo II.
Hai bàn tay Hazel vẫn còn run run từ lúc nói chuyện với vị nữ thần. Cô liếc qua lan can boong tàu và thấy vệt tuyết trắng xóa do Arion tạo ra trong lúc chạy ngang những con đồi nước Ý. Hazel hy vọng cậu chàng sẽ ở lại, nhưng không thể trách được việc cậu chiến mã muốn chuồn khỏi chốn này càng nhanh càng tốt.’
Vùng thôn quê sáng lên lấp lánh ánh mặt trời mùa hè phản chiếu qua sướng sớm. Trên đồi, khu tàn tích già cỗi vẫn đứng sừng sững, trắng xóa và lặng lẽ – không một dấu hiệu của các con đường cổ xưa, hay nữ thần, hay con chồn xì hơi nào cả.
‘Hazel?’ Nico đánh tiếng.
Hai đầu gối cô khuỵu xuống. Nico và Leo đỡ lấy hai cánh tay cô và giúp cô lên boong mũi. Hazel cảm thấy xấu hổ, ngã khuỵu như một cô thiếu nữ yếu đuối trong một câu chuyện cổ tích nào đó, nhưng mà năng lượng trong cô đã bay sạch rồi. Kí ức sống động về những cảnh mộng cô thấy ở ngã tư tràn ngập đầu óc cô với một niềm kinh hãi.
‘Mình đã gặp Hecate,’ cô nói.
Hazel không kể toàn bộ câu chuyện cho hai cậu con trai. Cô vẫn nhớ những gì Nico nói: Nhuệ khí của họ đã chạm đáy rồi. Nhưng cô kể cho họ về con đường xuyên núi bí mật nơi phương bắc, và đường vòng Hecate chỉ để đến Epirus.
Lúc cô nói xong, Nico nắm lấy tay cô. Đôi mắt cậu ánh lên ngập tràn vẻ quan tâm. ‘Hazel, chị gặp Hecate tại một ngã tư. Đó là.. đó là…nhiều á thần đã không sống sót qua khỏi điều đó. Và những người đã sống sót không bao giờ giống như cũ nữa. Chị có chắc là chị…’
‘Chị ổn mà,’ cô khăng khăng.
Nhưng Hazel biết mình không ổn tí nào. Cô nhớ lại mình đã táo bạo và giận giữ như thế nào, nói với vị nữ thần rằng cô sẽ tự tìm ra con đường riếng và thành công trong mọi việc. Giờ đây sự khoe khoang của cô nghe sao mà nực cười. Sự dũng cảm đã bỏ rơi cô rồi.
‘Nếu mà Hecate lừa chúng ta thì sao?’ Leo thắc mắc. ‘Con đường này có thể là một cái bẫy.’
Hazel lắc đầu: ‘Nếu đây mà là một cái bẫy, em nghĩ Hecate sẽ làm cho con đường ở phương bắc nghe hứa hẹn hơn. Tin em đi, bà ta không làm thế đâu.’
Leo lôi ra một cái máy tính từ thắt lưng và bấm mấy con số. ‘Thế sẽ khoảng…ba trăm dặm đường để đến Venice. Sau đấy phải quẹo xuống biển Adiatic. Và em nói cái gì về bọn người ba lăng nhăng cơ?
‘Người lùn ở Bologna[10],’ Hazel sửa. ‘Em nghĩ Bologna là một thành phố. Nhưng chúng ta phải tìm ở đó người lùn… Em không biết nữa. Một kiểu kho báu gì đấy để giúp chúng ta hoàn thành nhiệm vụ.
‘Huh,’ Leo nói. ‘Ý anh là, anh ủng hộ hai tay chuyện kho báu, nhưng –‘
‘Đấy là lựa chọn tốt nhất của chúng ta.’ Nico giúp Hazel đứng dậy. ‘Chúng ta phải đi nhanh nhất có thể để bù vào thời gian đã mất. Mạng sống của Percy và Annabeth rất có thể sẽ phụ thuộc vào việc chúng ta nhanh hay chậm đấy.’
‘Đi nhanh á?’ Leo cười toe toét. ‘Mình có thể đi nhanh chứ!’
Cậu chạy ù ra bảng điều khiển và bắt đầu lật mấy cái công tắc.
Nico đỡ tay Hazel và dìu cô ra khỏi tầm nghe của Leo. ‘Hecate còn nói gì nữa không? Điều gì đó về –‘
‘Em không thể.’ Hazel ngắt lời. Các hình ảnh cô đã thấy suýt nữa đánh gục cô: Percy và Annabeth nằm bất lực dưới chân những có cổng kim loại đen, cái bóng đen khổng lồ lờ mờ tiến đến họ. Bản thân Hazel lại bị mắc kẹt trong cái mê cung ánh sáng, không có khả năng giúp.
Ngươi phải đánh bại mụ phù thủy, Hecate nói, Chỉ mình ngươi có thể đánh bại mụ ta. Trừ khi ngươi giải quyết điều đó …
Thế là hết, Hazel nghĩ. Tất cả các cánh cửa đã đóng lại. Tất cả hi vọng đều đã tắt ngúm.
Nico đã cảnh báo cô. Cậu đã đàm luận với những người chết, nghe họ bóng gió về tương lai. Hai đứa trẻ của Âm ti sẽ có thể đi vào ngôi nhà thần Hades. Chúng sẽ đối mặt với một kẻ thù không thể vượt qua. Chỉ một trong bọn chúng có thể đến được Cửa Tử.
Hazel không thể nhìn vào mắt người anh trai.
‘Em sẽ nói sau,’ Cô hứa, cố kìm giọng không không run. ‘Bây giờ, chúng ta phải đi nghỉ, trong lúc chúng ta còn có thể nghỉ. Tối nay, chúng ta sẽ vượt dãy Apennines.’
[1] Hecate:
- trong văn hóa Hy Lạp, bà là nữ thần của ma thuật, bóng tối và các ngã tư, bảo trợ cho nghề phù thủy và việc hiến tếvà về sau là nữ thần của điều ác và bảo trợ cho điều ác. Theo những câu chuyện dân gian Hy Lạp, Hecate có 3 đầu, 6 tay thường đi lang thang ở các bãi tha ma, các ngã tư đường vào các đêm trăng lu, trên cỗ xe rồng kéo, với đám tùy tùng toàn rắn rết, mèo đen, chó mực, thỉnh thoảng là cả lũ Empusai(một chân đồng, một chân lừa, tóc lửa, hút máu đàn ông, các bạn còn nhớ chứ?) và Lamia(quỷ cái chuyên ăn thịt trẻ con). Để nhờ sự giúp đỡ của Hecate, những tư tế thường phải chọn những đêm trăng non, sao mờ, vào lúc nửa đêm, mặc đồ đen, tóc xõa, đi chân đất đến một ngã ba, ngã tư hoặc 1 bãi tha ma vắng vẻ, đào một cái hố, cắt tiết một con chó mực vào đấy, rồi đọc một câu thần chú bí mật. Vật hiến tế yêu thích của Hecate thường là cừu đen tẩm mật ong và sữa dê nướng
[2] New Orlean: (NOLA, The Big Easy)
- thành phố xinh đẹp bên bờ sông Mississipi, bang Louisiana từng là thủ phủ thuộc địa cũ của Pháp, Louisiana. Được đặt tên theo thành phố Orléan bên bờ sông Loire ở Pháp. Trở thành lãnh thổ nước Mĩ từ năm 1803 khi Mĩ mua lại thuộc địa Louisiana từ chính quyền Napoleon. Đây là thành phố có nền văn hóa đa dạng, là nơi giao thoa của rất nhiều nền văn hóa của các cư dân bản xứ (người da đỏ vùng sông nước Mississipi), văn hóa Pháp, văn hóa từ các thuộc địa châu Phi của Pháp (những người bị thực dân Pháp bắt đến Tân thế giới làm người hầu và nô lệ) và cả văn hóa đại chúng Mĩ (đặc biệt, đã từng có một cuộc di dân ồ ạt của dân Gypsy đến đây và những năm 1800, điều này giải thích cho tất cả các điều bên dưới). Nơi đây nổi tiếng với nhạc Jazz (được thừa nhận là nơi sinh ra nhạc Jazz), các lễ hội, đặc biệt là lễ hội Mardi Gras đầy sắc màu và bánh kẹo (và đương nhiên là ngập tràn nhạc Jazz). Đặc biệt, tại đây có 1 tôn giáo mê tín riêng, Voodoo, nơi các ‘fortune teller’ bói tương lai qua những quả cầu pha lê, những lá bài tây hay chỉ tay, bán những bùa ngải ‘gris-gris’, huyền bí
thành phố New Orleans:
Lễ hội Mardi Gras
[3] Chó Labrador: trông như thế này
[4]Slot machine: là cái này
chắc là khỏi cần nói, nhưng đây là máy đánh bạc. bỏ vào khe một xèng, kéo cần gạt, được ba hình giống nhau là thắng.
[4’] bức tượng Athena Parthenos: bức tượng đặt ở Anthena Parthenon, Hy Lạp, đã bị quân La Mã chiếm lấy khi họ chiếm thành phố Athen:
bức tượng Athena Parthenos phục chế ở Nashville, Mỹ:
còn đây là tranh vẽ tượng Athena Parthenos Hy Lạp
Đền Parthenon phục chế tại Nashville:
tàn tích đền Parthenon tại Hy Lạp
[5]dãy Apennines: mạch núi xương sống của nước Ý (giống như dãy Trường Sơn của Việt Nam)
[6] Epirus: lãnh thổ cũ của thành Myken (Mycenae), một thế lực trong thời Hy Lạp cổ, sánh ngang Athens hay Sparta vào thời đó
[7] Lộ trình đại loại như thế này: (đường màu đỏ nhá)
[8]thuyền gônđôla:
[9] người khổng lồ gigantos và gigantonmachy:
[10]Leo nghe nhầm ‘Bologna’ thành ’baloney’:linh tinh, vớ vẩn.
Còn đây là thành phố Bologna:
💬 Bình luận chương