* thành từ lửa, cát và những cơn bão sấm sét nóng bỏng. Bốn con trong bọn chúng phóng vụt qua, đốt sém cả lông trên tay Jason. Chúng phi nước đại quanh những hàng cột đá, khạc ra lửa, hý lên những tiếng như máy thổi cát. Càng chạy nhiều, chúng càng trở nên hoang dại. Bọn chúng bắt đầu chằm chằm nhìn vào Jason.
Auster vuốt hàm râu mưa bão. ‘Cậu bé của ta, ngươi có biết vì sao các venti lại có thể biến thành hình ngựa không? Thỉnh thoảng, các thần gió chúng ta ghé qua mặt đất dưới dạng những con ngựa. Vào những dịp như thế, chúng ta được biết đến là những kẻ phối ra những giống ngựa nhanh nhất.’
‘Cám ơn,’ Jason lầm bầm, cho dù răng cậu đang gõ bò cạp vì sợ. ‘Quá nhiều thông tin rồi ạ.’
Một trong các con venti phi thẳng vào Jason. Cậu né qua một bên, quần áo bốc khói sau cú hỏi thăm thân thiện.
‘Thỉnh thoảng.’ Auster thích thú nói tiếp, ‘người phàm cũng nhận dòng máu thần thánh của bọn ta. Họ sẽ nói, Con ngựa đó phi như gió. Với ý tốt. Cũng như các loại ngựa giống nhanh nhất, các venti đều là con cái của ta!’
Những con ngựa gió bắt đầu phi quanh Jason.
‘Giống như bạn của tôi Tempest,’ cậu mạo hiểm.
‘À, ừ…’ Auster cau mày. ‘Ta sợ rằng đó là một đứa con của Boreas. Làm cách nào mà ngươi thuần phục được nó, có khi chẳng bao giờ ta hiểu nổi. Những đứa này là con cái của chính ta, một đội gió nam ngon lành. Điều khiển chúng nó nhé, Jason Grace, và chúng sẽ kéo tàu ngươi từ bến cảng.’
Điều khiển cái đám này, Jason nghĩ. Chuẩn, quá chuẩn.
Chúng chạy tới lui, tạo thành một bầy điên cuồng. Giống như chủ nhân Gió Nam, chúng chứa đầu mâu thuẫn – một nửa nóng, khô, một nửa là những cái đầu bão bùng sấm sét.
Mình cần tốc độ. Cậu nghĩ. Mình cần mục đích.
Cậu hình dung ra Notus, phiên bản Hy Lạp của Gió Nam – nóng cháy bỏng, nhưng vô cùng tốc độ.
Trong cái khoảnh khắc đó, cậu chọn Hy Lạp. Cậu gửi vào đó phần Trại Con Lại của cậu – và những con ngựa biến đổi. Những đám mây bão bên trong bị đốt cháy mất tiêu, không để lại gì ngoài đám bụi đất và hơi nóng mờ ảo, giống như ảo ảnh ở sa mạc Sahara.
‘Tốt lắm,’ vị thần nói.
Trên ngai vàng bây giờ là Notus – một ông già có làn da màu đồng trong bộ chiton kểu Hy Lạp, trên đầu đội vương miện kết từ lúa mạch khô héo bốc khói.
‘Ngươi còn chờ gì nữa?’ vị thần gió nhắc.
Jason quay sang những chú ngựa chiến gió lửa. Đột nhiên cậu không còn sợ chúng nữa.
Cậu đẩy tay ra. Một vòng đát bắn vào con ngựa gần nhất. Một sợi thòng lọng – một sợi dây thừng bằng gió, chặt hơn bất kì cơn lốc nào trên đời – quấn quanh cổ chú chiến mã. Cơn gió định hình thành nút thắt vào buộc con thú phải dừng lại.
Jason lại tạo ra một sợi dây gió nữa. Cậu quất vào con ngựa thứ hai, buộc nó phải theo ý mình. Trong chưa đầy một phút, cậu đã thòng lọng cả 4 con venti. Cậu kiềm chúng lại, tuy vẫn còn hí và vùng vẫy, nhưng chúng không tài nào bứt đứt được những sợi thừng của Jason. Việc này giống như là thả một lúc bốn con diều trong gió dữ – khó, đúng, nhưng không phải là không thể.
‘Tốt lắm, Jason Grace,’ Notus nói. ‘Ngươi là con trai của Jupiter, nhưng ngươi đã chọn con đường của chính mình – giống như các á thần vĩ đại nhất trước ngươi. Ngươi không thể chọn cha mẹ cho mình, nhưng ngươi có thể chọn sẽ để lại di sản nào cho đời. Còn bây giờ, thì đi đi. Thắng đội ngựa chiến của ngươi vào mũi tàu đi và lái chúng thẳng đến Malta.’
‘Malta?’ Jason cố gắng tập trung, nhưng sức nóng từ những con ngựa làm đầu cậu bay bay. Cậu chẳng biết gì Malta cả, ngoại trừ một câu chuyện mơ hồ gì đấy về mấy con đại bàng. Mà có phải là kẹo mạch nha (malts) được phát minh ra ở chỗ đấy không nhỉ?’
‘Một khi ngươi đến được thành phố Valletta.’ Notus nói, ‘thì ngươi sẽ không cần những con ngựa này nữa.’
‘Ý ngài là … chúng tôi sẽ tìm được Leo ở đó?’
Vị thần gió sáng lên lung linh, từ từ nhạt dần thành những làn sóng nhiệt. ‘Định mệnh của ngươi sẽ rõ ràng dần, Jason Grace ạ. Khi sự lựa chọn một lần nữa tìm đến ngươi – bão hay là lửa – hãy nhớ đến ta. Và đừng có ngã lòng đấy.’
Hai cánh cửa phòng ngai bật mở. Bốn chú chiến mã, đánh hơi được mùi tự do, phi thẳng ra ngoài.
💬 Bình luận chương