* ra là những người bạn, nhưng mà có. Ông là người bạn tốt nhất mà chúng tôi có thể mong đợi.’
Đôi mắt bạc của Bob trông tối hơn bình thương. Ông đưa tay ra và mèo con Bob nhỏ nhảy vào đó. Người khổng lồ Titan đứng thẳng dậy. ‘Đi thôi nào, các bạn của tôi. Không còn xa nữa đâu.
Dậm chận lên tim của Tartarus không hề vui như là nghe nói.
Mặt đất màu tía nhớp nháp và đập không ngừng nghỉ. Nó trông như bằng phẳng nếu nhìn từ xa, nhưng ở gần thì nó được làm bằng các nếp gấp, các đường gờ và càng đi xa thì càng khó định hướng. Những cục u lồi lõm của động mạch và tĩnh mạch cho Percy chỗ đặt chân những lúc phải trèo, nhưng rất là chậm.
Và, tất nhiên, là quái vật ở khắp mọi nơi. Hàng đống chó ngao địa ngục lảng vảng khắp vùng đồng bằng, sủa, gầm gừ và tấn công bất kì con quái vật nào mất cảnh giác. Bọn Arai bay vòng vòng trên đầu họ với những đôi cánh da, tạo thành những đám mây độc tối đen khủng khiếp.
Percy vấp. Tay cậu chạm phải một động mạch và cảm giác ngứa râm ran lan lên cánh tay. ‘Có nước ở đây,’ cậu nói. ‘Nước thực sự.’
Bob càu nhàu. ‘Một trong năm con sông. Máu của ông ta.’
‘Máu của ông ta?’ Annabeth bước ra xa khỏi đám động mạch gần nhất. ‘Mình biết rằng các con sông dưới Âm phủ đều đổ cả xuống Tartarus, nhưng mà –‘
‘Đúng vậy,’Bob đồng ý. ‘Chúng đều chảy qua tim hắn.’
Percy lần tay trên một mạng các mao mạch. Có lẽ là nước của sông Styx đang chảy dưới tay cậu, hay là Lethe? Nếu mà những mạch máy này vỡ ra khi cậu đặt chân vào. Percy rùng mình. Cậu nhận ra rằng mình đang đi dạo trên một hệ thống tuần hoàn nguy hiểm nhất vũ trụ.
‘Chúng ta nên nhanh lên,’ Annabeth nói. ‘Nếu như chúng ta không…’
Giọng cô nhỏ dần.
Phía trước họ, những vệt bóng tốt hình rằng cưa xé ngang không khí – như là chớp, nhưng mà có một màu đen thuần khiết.
‘Cánh Cửa,’ Bob nói. ‘Chắc phải có một nhóm lớn đang đi qua.’
Miệng Percy có vị như máu gorgon. Kể cả nếu như bạn bè cậu trên Argo II đã xoay sở để đến được phía bên kia Cửa Tử, thì họ cũng làm sao đánh lại được đợt quái vật vừa mới đi qua, đặc biệt là nếu như toàn bộ bọn Gigantos đã sẵn ở đó chờ họ?
‘Có phải toàn bộ quái vật đều đi qua Ngôi nhà thần Hades?’ cậu hỏi. ‘Nơi đó lớn cỡ nào?’
Bob nhún vai. ‘Có thể bọn chúng được chuyển tới một nơi nào đó khi bước qua. Ngôi nhà Hades ở trong lòng đất, đúng không? Đó là lãnh địa của Gaia. Bà ta có thể gửi thuộc hạ tới bất kì nơi nào bà ta muốn.’
Tinh thần của Percy rớt cái độp. Quái vật đi qua Cửa Tử đe dọa bạn bè họ ở Epirus – thế đã là tệ lắm rồi. BÂy giờ cậu tưởng tượng ra lòng đất ở trần gian như là một hệ thống tàu điện ngầm, gửi bọn khổng lồ và những thứ kinh tởm khác đến bất kì nơi nào Gaia muốn chúng đến – Trại Con Lai, Trại Jupiter hay trên đường của tàu Argo II trước khi nó có thể tới được Epirus.
‘Nếu như Gaia có sức mạnh cỡ đấy,’ Annabeth hỏi, ‘chẳng lẽ bà ta không thể điều khiển nơi chúng ta đến?’
Percy thực sự ghét câu hỏi đó. Thỉnh thoảng cậu ước chi Annabeth đừng có quá thông minh như thế.
Bob gãi cằm. ‘Các cậu không phải là quái vật. Có thể với các cậu sẽ khác.’
Tuyệt, Percy nghĩ.
Cậu không thích cái ý tưởng rằng Gaia đang chờ họ ở phía bên kia, sẵng sàng dịch chuyển họ tới giữa một vùng núi non nào đấy, nhưng ít nhất thì cánh Cửa cũng là một cơ hội để thoát khỏi Tartarus. Có vẻ như họ chẳng có sự lựa chọn nào tốt hơn cả.
Bob giúp bọn họ leo qua một dãy thịt khác. Đột nhiên cánh Cửa Tử thần ở trọn trong tầm mắt họ – một hình chữ nhật bóng tối đứng biệt lập trên đỉnh của ngọn đồi cơ tim tiếp theo, cách đó khoảng bốn trăm mét, ở giữa một bầy quái vật dầy đặc đến nỗi Percy có thể đi trên đầu chúng đến tận nơi luôn.
Cánh Cửa vẫn ở quá xa để có thể nhận ra các chi tiết, nhưng hai tên Titan ở hai bên thì khá là quen. Tên ở bên trái mặc bộ giáp vàng sáng rực và mờ ảo vì sức nóng.
‘Hyperion,’ Percy lầm bầm. ‘Cái tên đó không chịu nằm chết luôn đi.’
Tên ở bên phải mặc một bộ giáp mà xanh thẫm, với sừng cừu xoăn tít ở hai bên nón giáp. Percy trước đây chỉ thấy hắn ở trong mơ, nhưng đó rõ ràng là Krios, tên Titan mà Jason đã chết trông trận chiến trên đỉnh Tam.
‘Các anh em khác của Bob,’ Annabeth nói. Màn Tử Sương lấp lánh xung quanh cô, tạm thời biến khuôn mặt cô thành một cái hộp sọ nhăn nhở. ‘Bob, nếu mà ông phải đánh nhau với chúng, thì có được không?’
Bob nhấc cây chổi lên, như thể đã sẵn sàng cho một công việc lau dọn một đống rất bừa bãi. ‘Chúng ta phải nhanh lên thôi,’ người khổng lồ Titan nói, điều mà Percy để ý thấy rằng không thực sự là một câu trả lời. ‘Đi theo tôi.’
💬 Bình luận chương