LEO không MUỐN đi KHỎI BỨC TƯỜNG.
Cậu cần gắn lại vài ba mối nối, và không ai khác đủ gầy nhom để bò xuống được tầng hầm. (một trong những lợi ích của việc gầy giơ xương.)
Được nhét vào giữa những lớp vỏ tàu với việc hàn chì và chằng lưới sắt, Leo có thể ở một mình với những suy nghĩ của cậu. Khi cậu nản lòng, điều mà xảy ra cứ mỗi năm giây, cậu có thể đánh mọi thứ với cái vồ của cậu và những thành viên khác của thủy thủ đoàn sẽ cho là cậu đang làm việc, chứ khôngphải ném ra một cơn thịnh nộ.
một vấn đề với việc ẩn náu của cậu: cậu chỉ khớp tới eo. Mông và chân cậu vẫn được bày ra trước công chúng, điều này làm cậu khó lẩn trốn.
“Leo!” Giọng của Piper đến từ đâu đó phía sau cậu. “Bọn tớ cần cậu.”
Miếng đệm đồng Celestian trượt khỏi cái kìm của Leo và rơi xuống dưới đáy của tầng hầm.
Leo thở dài. “nói chuyện với những ống quần đi, Piper! Bởi vì những bàn tay bận rồi!”
“Tớ không đang nói chuyện với những ống quần. Họp ở phòng ăn. Chúng ta gần Olympia rồi.”
“Ừ, được rồi. một giây nữa.”
“Dù sao thì cậu đang làm gì đó? Cậu đã chọc quanh thân tàu vài ngày rồi.”
Leo quét đèn pin của mình qua những đĩa đồng Celestial và pít-tông cậu đã lắp đặt chậm chạp nhưng chắc chắn. “Bảo dưỡng định kỳ.”
Im lặng. Piper hơi quá giỏi khi biết lúc nào cậu nói dối. “Leo –”
“Này, trong khi cậu ra khỏi đó, làm giùm tớ việc này. Tớ bị ngứa ngay tại dưới –”
“Tốt, tớ đi đây!”
Leo cho mình thêm vài phút để đóng chặt mối nối. Công việc của cậu chưa xong. không chỉ bằng một cú sút xa. Mà cậu còn đang xúc tiến.
Dĩ nhiên, cậu đã đặt nền móng cho dự án bí mật của mình khi lần đầu tiên cậu xây dựng tàu Argo II, nhưng cậu chưa nói với ai về nó. Cậu chỉ vừa đủ thành thật với bản thân mình về việc cậu đang làm.
không có gì kéo dài mãi mãi, cha cậu từng nói với cậu. Thậm chí những máy móc tốt nhất.
Đúng, được, có lẽ điều đó đúng. Nhưng Hephaestus cũng có nói, Mọi thứ có thể được tái sử dụng. Leo có ý định kiểm tra giả thuyết đó.
Đó là một sự liều lĩnh nguy hiểm. Nếu cậu thất bại, nó sẽ nghiền nát cậu. không chỉ cảm xúc. Nó sẽnghiền cậu về thể xác.
Ý nghĩ đó làm cậu sợ giam giữ.
Cậu vặn vẹo thoát khỏi tầng hầm và trở lại buồng của mình.
Ồ… về ngữ nghĩa đó là buồng của cậu, nhưng cậu không ngủ ở đó. Nệm vứt bừa bãi với dây, đinh và bộ phận của vài máy móc bằng đồng bị tháo rời. Ba tủ dụng cụ lăn lớn của cậu – Chico, Harpo và Groucho – chiếm gần như trọn căn phòng. Hàng tá những dụng cụ hữu ích treo trên tường. Bàn làm việc đầy những bản thiết kế được ném nó đi. Cậu chỉ không thể chống lại sự thách thức.
“Chúng ta sẽ xem xét điều đó.” Cậu giơ chân lên. Để tớ lấy bộ sưu tập lựu đạn của mình và tớ sẽ gặp các cậu trên boong!”
💬 Bình luận chương