Phương Nguyên thoáng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại có chút căng thẳng, thu thập sách vở, thay một bộ thanh y, dặn Quan Ngạo đừng có đi lung tung, rồi cùng người hầu tiến đến nội viện của Kim gia.
Đi được một đoạn liền thấy dưới tàng cây ven đường, có một nữ tử mặc váy trắng thần thái trong trẻo mà lạnh lùng đang đứng, thấy Phương Nguyên đến, nàng nở nụ cười rạng rỡ, bước nhanh tới đón.
- Phương sư huynh...
Nàng bước đến trước mặt Phương Nguyên, nhẹ nhàng nghiêng người hành lễ, có vẻ thành thục hơn trước đây rồi.
- Muội cũng đi bái kiến lão thái quân sao?
Phương Nguyên thấy Kim Hàn Tuyết thì dừng chân đứng lại chào hỏi.
Kim Hàn Tuyết nói:
- Lão tổ mới đi Trung Châu một chuyến, chẳng biết trở về từ lúc nào, hôm nay vừa mới báo cho chúng ta biết, theo lễ nghi thì đám vãn bối chúng ta phải đến thỉnh an lão nhân gia, vừa rồi ta nghe người ta nói huynh cũng đến, nên mới đợi huynh ở đây.
Phương Nguyên nghe vậy thì nói:
- Đã có người hầu dẫn đường, không sợ ta đi nhầm nơi, muội không cần chờ ta đâu.
Kim Hàn Tuyết hơi kinh ngạc, tỏ vẻ không hiểu ý của Phương Nguyên, nàng nói:
- Ta chỉ tiện đường thôi mà.
Phương Nguyên bất đắc dĩ nhưng cũng chẳng biết làm thế nào, đành cùng nàng đi vào hậu viện, không bao lâu liền tới nơi. Nơi đây bình thường là cấm địa mà Phương Nguyên không thể tự tiện xâm nhập, hắn cũng chưa bao giờ tới nơi này. Nhìn qua một lượt thì thấy nơi này còn xa hoa hơn cả tiền viện, giống như một chốn tiên cảnh ẩn cư, bốn phía bạch hạc bay lượn, dị thú qua lại, kì hoa dị thảo xanh um tươi tốt, hương thơm ngây ngất lòng người.
Phía trước mặt, trong khe núi có một đại điện, nằm hẳn bên trong núi, phong cách cổ xưa mà nguy nga, có điều trông đã hơi cũ kĩ.
Trước cửa đại điện có mấy người đứng chờ, đang chăm chú nhìn lên, nhưng không phải người lạ nào, một trong số đó chính là Sương Nhi tiểu thư, nàng ta mặc váy dài màu vàng ôm lấy dáng người yểu điệu thướt tha, đôi mắt sáng rỡ, miệng cười tươi vui, còn có một người mặc áo bào đen, sắc mặt nhợt nhạt, lúc này đang nhìn chằm chằm mình và Kim Hàn Tuyết cùng nhau đi đến, ánh mắt cực kì bất thiện, chính là Thôi Vân Hải.
- Ủa, Tuyết tỷ tỷ, sao các ngươi lại cùng tới đây thế?
Sương Nhi tiểu thư thấy họ thì tươi cười tới đón, nàng hơi nghiêng mắt quan sát Phương Nguyên.
Kim Hàn Tuyết chỉ “ừ” một tiếng rồi lại lặng thinh.
Trong lòng Thôi Vân Hải hậm hực, hung hăng trợn mắt nhìn Phương Nguyên một cái.
Phương Nguyên cũng bất đắc dĩ:
- Liên quan gì đến ta?
💬 Bình luận chương