...
- Lão huynh, còn cần thiết phải đấu nữa không?
Mà lúc này trong không trung, Thôi gia Đạo Tử chiếm tiên cơ, lại càng chiến càng hung hoành, một thân thần thông thi triển đến cực hạn, các loại thủ đoạn thần diệu đều dùng ra hết, đã áp chế cho Phương Nguyên chỉ có thể dựa vào ba đạo Lôi Linh mà né trái đỡ phải, rất là cật lực!
Chỉ có điều, ngoài miệng hắn nói rất nhẹ, nhưng trong lòng lại đã lờ mờ có chút bất mãn.
Từ lúc ban đầu đấu pháp, hắn liền đã phát hiện, thần thông của Phương Nguyên quả thật giống như hắn dự đoán, so với mình thì yếu hơn một bậc, bởi vậy, ngay từ lúc bắt đầu hắn đã quyết định phải trong ba mươi chiêu kết thúc chiến đấu, nhưng không ngờ là, hắn đúng như ước nguyện chiếm được thượng phong, nhưng Phương Nguyên mỗi khi tới lúc hung hiểm, luôn luôn có diệu chiêu, vừa hay hóa giải được thế công của hắn.
Điều này cũng dẫn tới, tuy hắn chiến thượng phong, nhưng lại không thể thực sự trảm sát được Phương Nguyên.
Hắn vẫn luôn là người cẩn thận, cũng không chuẩn bị để Phương Nguyên kéo dài nữa.
Theo một câu nhẹ nhàng giống như là có chút trêu chọc đó được nói ra, lực lượng thần thông của hắn trong chốc lát lại tăng vọt.
Trên đỉnh đầu, một luồng hắc phong nhẹ nhàng bay ra, gia trì lên trên bốn đạo binh khí.
Sau đó chỉ thấy bốn đạo binh khí đó đồng thời hung phong đại thịnh, lực lượng mạnh mẽ hơn mấy lần, ầm ầm đâm về phía Phương Nguyên.
Nhưng cũng đúng lúc này, Phương Nguyên vẫn bị hắn đè xuống hạ phong, cũng thở dài một hơi, trải qua một phen đại chiến này, hắn đối với sự nắm giữ ba đạo Lôi Linh của bản thân cơ hồ đã tinh diệu thấu đáo, điều này thật sự là còn hữu dụng hơn so với mình đóng cửa tham ngộ ba năm!
Quan trọng nhất là, hắn cũng biết thời cơ tới rồi!
Mắt thấy Đạo Tử từ trên cao trấn áp về phía mình!
Trong mắt hắn hiện lên một tia lãnh ý, đồng thời trong lòng bỗng nhiên có một tiếng rồng ngâm vang lên...
Kiếm ra rồng ngâm, sát khí tăng vọt!
Bốp một tiếng, trong tay hắn đã có thêm một thanh kiếm vàng rực.
Chính là Địa Kiếm vừa rồi đoạt được từ trong tay Tô Văn Hương, lúc này bị hắn dùng làm bảo kiếm bình thường cầm ở trong tay.
Chung quanh bắt đầu có khí tức hung ác điên cuồng vô tận vấn vít trên thanh kiếm này.
Mà mang theo loại kiếm ý này, Phương Nguyên bay ngược lên trời, một kiếm chém về phía Thôi gia Đạo Tử.
- Bốp!
Cũng lúc này, kiếm sĩ áo đen vẫn ngồi xếp bằng ở ngoài trăm trượng nhắm mắt dưỡng thần, tuy cách một phương chiến trường này rất gần, nhưng dường như lại hoàn toàn không có hứng thú với trận đại chiến giữa Phương Nguyên và Thôi gia lại bỗng nhiên mở đôi mắt đen xì của hắn ra.
- Kiếm đạo này sao lại quen thuộc như vậy...
💬 Bình luận chương