Phương Nguyên nghe thấy cũng có chút kinh ngạc, liền rời khỏi tấm bia đá, thân hình bay vút, quay một vòng xung quanh, cũng lấy một số thứ như bùn đất trên mặt đất, linh dược khô héo và mảnh vỡ pháp bảo tàn phá..., cũng phát hiện, quả thật như Tôn quản sự đã nói, mảnh thế giới tàn phá này thoạt nhìn cực kỳ hoang vu, nhưng cũng không có gì hung hiểm, những nơi con mắt có thể nhìn thấy, cũng không thấy chỗ rời đi.
Bất đắc dĩ, cũng không thể làm gì khác hơn là trở lại bên cạnh tấm bia đá, có chút cảnh giác quan sát nó.
Tấm bia đá này khiến trong lòng hắn vô cùng không thoải mái, muốn nhanh chóng rời đi, nhưng mèo trắng không quay lại, cũng không có cách nào.
- Con mèo béo kia sẽ không vứt bỏ chúng ta lại đây chứ?
Tôn quản sự không nhịn được lầm bầm nói:
- Ta biết lẽ ra nên đàng hoàng ở Kim gia làm quản sự mới phải...
Phương Nguyên bất đắc dĩ cười cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói:
- Yên tâm đi!
Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, trong lòng cũng không hề bình ổn, dù sao con mèo trắng kia thật sự thường xuyên biến mất không thấy...
Sau này phải nghiêm túc kiểm điểm nó, tín nhiệm con mèo trắng kia rút cuộc có đúng hay không...
- Meo meo...
Khi mấy người đang chăm chú vây quanh tấm bia đá, lại nghe thấy một tiếng kêu tưởng chừng đã thất lạc, con mèo trắng kia không biết từ nơi nào trở về, bộ dạng bơ phờ, tựa hồ có chút mất mác, nhìn thấy nó xuất hiện, trong lòng mấy người nhất thời chấn phấn, giống như có một tảng đá lớn rơi xuống, Tôn quản sự lại càng hận không thể đi tới nhanh chóng cắt tỉa bộ lông cho vị Miêu gia này.
Còn Phương Nguyên nhìn thấy bộ dáng của nó, trong lòng có chút kinh ngạc, khi vừa tiến vào thế giới này, còn mèo trắng kia liền vội vàng bỏ chạy, giống như muốn đi tìm thứ gì đó, nhưng nhìn bộ dáng hiện giờ của nó có lẽ không tìm được?
- Miêu huynh, ngươi có biết chúng ta nên làm thế nào...
Khi vừa muốn hỏi con mèo trắng rút cuộc tính toán lúc nào ra ngoài, chợt phát hiện ánh mắt nó biến đổi.
Bên trong đôi mắt đen nhánh, con ngươi hơi co lại, gắt gao chăm chú nhìn tấm bia đá.
Sau đó, trong cổ họng nó phát ra một thanh âm “hà hà”, giống như nhìn thấy đại địch sinh tử!
- Sát...
Con mèo trắng bỗng nhiên khàn giọng kêu, nhảy lên.
Trong lòng Phương Nguyên vốn có chút nặng nề, bỗng nhiên sinh ra một tia cảnh giác, vội kêu lên:
Sắc mặt Phương Nguyên trong nháy mắt đại biến, lần này không sai.
Không phải là giống hắc ám ma tức, đó là hắc ám ma tức chân chính, so với ma tức trong hồ còn nồng nặc gấp mấy trăm lần!
Nếu muốn hình dung, vậy căn bản chính là đại kiếp khí tức...
- Phía dưới thế giới tàn phá này rút cuộc là cái gì?
💬 Bình luận chương