Trong lòng đám người này rất bất mãn, đặc biệt là những kẻ bình thường giao rất nhiều việc cho Phương Nguyên, càng hoảng hồn hơn.
Ngày bình thường chơi đã thành thói quen, ai muốn những ngày tiếp theo sẽ mệt gần chết chứ, đặc biệt là mấy ngày nay đã dồn nhiều việc chưa xử lý xong, muốn làm hết cũng không dễ, quan trọng nhất là, Phương Nguyên là người hiền lành đã khắc sâu vào trong tiềm thức bọn họ, vì thế bọn họ cảm thấy những việc này nên giao cho Phương Nguyên mới đúng, ngươi không làm thì ai làm đây?
Đương nhiên, một nguyên nhân khác đó là dù sao Phương Nguyên cũng chỉ là một tu sĩ tạp đan, không có chút uy nghiêm nào trong lòng bọn họ.
Trái ngược với đám người đang la hét bên ngoài, trong khu nhà nhỏ vẫn yên ắng không có một tiếng động.
Mãi đến khi có người không nhịn được, muốn đẩy cửa đi vào nói chuyện, bên trong khu nhà nhỏ mới vang lên một câu nói.
Câu nói kia chỉ có một chữ.
- Cút!
- Cút!
Chỉ một chữ ngắn gọn từ trong tiểu viện yên tĩnh bay ra, giống như tiếng sấm chấn động lỗ tai mọi người, ngay cả pháp lực trên người cũng không ổn định được dưới một chữ này, trái tim giống như bị người ta bóp mạnh một cái.
Trước cửa tiểu viện vốn dĩ nhao nhao ồn ào, lập tức trở nên yên tĩnh trong phút chốc.
Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn về phía trong tiểu viện.
Giống như đen luc này, bọn họ mới nghĩ đen, bên trong tieu viện kia, là một tu sĩ Kim Đan đấy ...
Dù là tạp đan, cũng là Kim Đan, cao hơn bọn họ một cảnh giới!
Trong khoảng thời gian này, vị Kim Đan kia quá dễ nói chuyện, bọn họ chỉ cần đưa lệnh bài đến, vị Kim Đan này sẽ không khách khí nhận lấy, hơn nữa còn một lòng làm việc, chưa từng quan tâm đến những kẻ chỉ trỏ bên ngoài, làm cho bọn họ quên mất hắn vốn là tu sĩ Kim Đan, bây giờ bị Phương Nguyên quát mắng, bọn họ mới ý thức được sự chênh lệch tu vi.
Hơn nữa, một tiếng quát kia cũng quá mạnh mẽ, làm cho tâm thần của bọn họ chao đảo.
Trong nháy mắt, giống như nhìn thấy một con mãnh thú trước mắt, bọn họ theo bản năng muốn lùi bước.
Ngay cả tu sĩ tạp đan cũng có uy thế cỡ này sao?
Trong lòng bọn họ không nhịn được cảm giác lạnh lẽo, thầm nghĩ đến vấn đề này.
Nhưng dù sao bọn họ cũng không phải tu sĩ Kim Đan, bởi vậy nên không rõ ràng thực lực của cảnh giới Kim Đan, nên chỉ run lên trong lòng, sau đó chậm rãi khôi phục lại, nếu có tu sĩ Kim Đan ở đây, vậy thì không chỉ giật mình thôi ...
Đi, đúng là quá mất mặt, lại bị một cái tu sĩ tạp đan quát đi ...
Nhưng ở lại tiếp tục làm loạn, dù sao người ta cũng là tu sĩ Kim Đan, nếu tức lên ra tay, bọn họ cũng không đánh lại ..
- Không nghe Phương tiểu ca nói sao?
Bên trong khu nhà nhỏ, Quan Ngạo cũng nhìn không vừa mắt đám người này, hắn lạnh lùng đứng lên, đi về phía trước hai bước, cả người như một ngọn núi đập về phía trước, làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy như có một quái v*t t* l*n trong bóng tối bước ra, Quan Ngạo giơ cao nắm đấm, quát lên.
💬 Bình luận chương