Tử Tiêu động chủ nhìn thấy những người này đến đây, cũng không nói tỉ mỉ với Phương Nguyên, hắn chỉ nói.
- Lần này chúng ta đến đây là để đón Tuần Giám Sứ, trao đổi những việc quan trọng, ngươi quay về đi, sau đó ta sẽ nói giúp chuyện này cho ngươi!
Đúng lúc này, Cầu Long Chân Nhân và các vị đan sư đón ngọc liễn kia, Hứa chấp sự liếc mắt thấy Phương Nguyên còn đứng bên cạnh cung điện, hắn không vui, đi đến gần nhìn Phương Nguyên, sắc mặt khó chịu.
- Vì sao ngươi vẫn còn ở đây, chẳng lẽ ngươi muốn nói chuyện này cho Tuần Giám Sứ? Nhanh quay nh quay về hạ viện đi ...
Tử Tiêu động chủ lập tức cười nói.
- Là ta đưa Phương tiểu hữu ra đây nói chuyện, ngươi đừng trách hắn.
Hứa chấp sự nhìn về phía Tử Tiêu động chủ, hít một hơi, nói.
- Nguyễn Sư, trước đây chúng ta cũng có chút giao tình, ta vẫn luôn quan tâm đến mặt mũi của ngài, nhưng ta thật sự không thể không nói, người mà ngài giới thiệu cho ta, đúng thật là ...
- Là cái gì?
Phương Nguyên nghe được ý trào phúng trong lời kia, hắn lạnh lùng nhìn Hứa chấp sự, trong lòng có sự tức giận bay lên.
Trong lòng Hứa chấp sự lạnh lẽo, nhìn thấy ánh mắt kia của Phương Nguyên, không nói thêm lời nào.
Trong lòng Phương Nguyên lạnh lẽo, chắp tay thi lễ với Tử Tiêu động chủ, sau đó quay người muốn đi về hạ viện.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng khẽ gọi vang lên từ sau lưng.
- Phương tiểu hữu phải không?
Phương Nguyên hơi ngẩn người, quay người nhìn qua.
Mà trong thượng viện này, các vị đại đan sư đã hoàn toàn yên tĩnh, mọi người ngây người không nói lời nào.
Người nói chuyen là vị Tuần Giám Sứ Tiên Minh, sau khi hắn bước xuống ngọc liễn, muốn đi theo Cầu Long Chân Nhân vào đại điện, nhưng lúc vô tình quay đầu thấy Phương Nguyên, đôi mắt hắn sáng lên, thử gọi một tiếng.
Ngay khi Phương Nguyên nghiêng đầu, hắn cười ha ha to, nói
- Đúng là ngươi, có vẻ lão phu không bị hoa mắt!
Hắn vừa nói vừa cười, đi về phía Phương Nguyên.
Tử Tiêu động chủ và Hứa chấp sự bên cạnh cảm thấy ngạc nhiên.
Vị Tuần Giám Sứ kia cười ha ha, đi về phía Phương Nguyên, cười nói.
- Hơn một năm trước, ngươi dùng một kiếm chém bỏ biết bao nhiêu thiên kiêu, trêu chọc cho quỷ khóc thần gào, lúc đó bản tọa đứng bên ngoài bí cảnh nhìn thấy, sao không biết ngươi được?
Nhìn thấy sắc mặt Phương Nguyên khác lạ, vị Tuần Giám Sứ Tiên Minh kia cười tươi, vỗ vai Phương Nguyên, nói.
- Thật không dám giấu giếm, sau chuyện đó, Thái Hư tiên sinh vẫn luôn muốn nhìn thấy ngươi, còn ra lệnh cho ta tìm ngươi khắp nơi, tiếc là ngươi nhân dịp đại loạn biến mất sạch sẽ, làm cho ta phải bôn ba tìm kiếm mấy ngày liền, không ngờ lại gặp được ngươi ở đây, xem như đã có kết quả để báo cáo với tôn thượng rồi!
💬 Bình luận chương