Lý Hồng Kiêu thở dài một tiếng, trong thanh âm dường như mang theo chút mất mát.
Giáp sĩ áo đen chung quanh quỳ gối, lại không dám nói tiếng nào.
Mà Lý Hồng Kiêu thở dài một lúc, lại đột nhiên nổi giận lên, đá vỡ một bàn ngọc trước người.
Giáp sĩ áo đen cả kinh, vội nói:
- Công chúa bớt giận, thuộc hạ giờ đi băm thây hắn?
Lý Hồng Kiêu lạnh lùng nhìn về phía giáp sĩ áo đen này:
- Vì sao phải băm thây hắn?
Giáp sĩ áo đen đó nghẹn lời, không biết nên tiếp lời thế nào.
Lý Hồng Kiêu nói:
- Trận đạo của ta không bằng người ta, đã đủ mất mặt rồi, ngươi còn muốn khiến ta mất mặt hơn?
Giáp sĩ áo đen đó đành phải cúi đầu thật thấp, không dám nói câu nào.
Lý Hồng Kiêu lườm hắn một cái, bỗng nhiên căm giận nói:
- Ghi danh phù đạo cho ta, ta không tin, không thể đoạt được một khôi thủ!
Thành tích của khảo hạch trận đạo, cuộc thi đầu tiên trong đại đạo lục khảo đã được công bố.
Có điều khiến người ta có chút bất ngờ là, trừ người thông qua khảo hạch, có được danh hiệu Đại Trận Sư ra, Trận Sư chủ khảo vốn chỉ định bình chọn ra top mười, nhưng đến cuối cùng, lại xuất hiện mười một người.
Nguyên nhân tất nhiên rất đơn giản, Phương Nguyên thân là khôi thủ, trực tiếp dùng trận thuật vây khốn mười con hung thú, nói cách khác đã một mình ôm trọn cả top mười, sau đó Tiên Minh lại không thể không khuyên hắn thả hung thú ra, nhưng thế lại hay rồi, một phát thả mười con hung thú, trải qua một phen ngươi tranh ta cướp, lại có mười người vây những hung thú này lại.
Cũng chính bởi vậy, cuộc thi đầu tiên trong đại đạo lục khảo liền xuất hiện một màn kỳ lạ.
Top mười là top mười, khôi thủ là khôi thủ!
Vấn đề mấu chốt là ở chỗ, mọi người không ngờ cảm thấy đây là chuyện theo lẽ thường.
Theo bọn họ, vị nam tử áo xanh giành được khôi thủ này, so sánh với mười Trận Sư được xếp cùng hắn, hai bên thật sự không phải trên cùng một cảnh giới, cũng chỉ có nữ tử áo đỏ thần bí là có thực lực đọ được với hắn trên tạo nghệ trận đạo.
Mà dù là như vậy, nàng ta cuối cùng cũng chỉ thông qua khảo hạch, có được danh hiệu Đại Trận Sư mà thôi.
Cũng có người nói hắn kỳ thật là một vị Đan tu, am hiểu luyện đan, từng giành được khôi thủ trong tiểu khảo đan đạo, đan luyện ra thậm chí có thể nói là kinh tài tuyệt diễm, mà trận đạo chỉ được coi là cửa bên của hắn, không bỏ quá nhiều công phu ra để nghiên cứu!
Cũng có người nói, hắn kỳ thật là hạng con cháu của một vị Tiên Minh Tuần Giám Sứ, thông qua quan hệ có được trước đề mục của đại khảo trận đạo.
Trong tất cả truyền thuyết, cái cuối cùng tất nhiên là kỳ quái nhất.
Nhưng cách nói cuối cùng này lại rất nghiêm trọng, còn có người nêu ví dụ, nói là trong tiểu khảo đan đạo vốn không phải hắn là khôi thủ, không những không phải, hắn thậm chí còn thi trượt.
💬 Bình luận chương