Trang chủTruyện

Chương 810: Đại khảo khí đạo (2)

Cải Thiên Nghịch Đạo · Chương 810/985

Chương 810: Đại khảo khí đạo (2)

Cải Thiên Nghịch Đạo · Chương 810/985

Có điều, lần này dù sao cũng là vì giúp Tôn quản sự, cho nên hắn vẫn rất nghiêm túc.

- Chuẩn bị tốt chưa?

Lắng lặng chờ chừng nửa canh giờ, Từ Kiều Kiều đã luyện được nửa mẻ kim loại, đat lên tren huyền thiết cham, quay đau nhìn về phía Phương Nguyên, Phương Nguyên Phương Nguyên liền gật đầu, tay cầm cự chùy, chậm rãi tiến về phía trước, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi.

- Một chùy đã đánh xuống thì không được dừng, nếu không sẽ không luyện ra được Long Tức Thiết mà ta cần.

Từ Kiều Kiều dường như vẫn có chút lo lắng, lại không nhịn được dặn một câu.

- Ta sẽ tận lực!

Phương Nguyên chỉ nhẹ nhàng gật đầu, liền song chưởng vận chuyển pháp lực, hung hăng vung chùy đập xuống.

-Âm!

Thiên Kích Chùy đó vốn đã nặng hơn vạn cân, sau khi vung lên, lại giống như ác long muốn phá không mà đi, lại bị thần lực ở hai tay của hắn khống chế chặt chẽ, dựa theo pháp môn trong Đại Bát Phong Chùy Pháp, thu lực ba phần, đập vào trên khối thép tôi đó.

- Keng!

Tia lửa văng khắp nơi, b*n r* xung quanh.

Mà như thế vẫn chưa hết, Phương Nguyên lại vung chùy đánh tiếp.

Đại khảo luyện khí, kỳ thật cũng không có gì hay mà xem, trừ thủ pháp khác nhau trên mấy điểm mấu chốt ra, còn lại thì đều là đại đồng tiểu dị, chỉ là leng keng đa thiết đuc hình ma thoi, nhat là thanh đại chuy trong tay Phương Nguyên tuy nặng vạn cân, nhưng ở trong mắt người ngoài, lại cũng cảm thấy chỉ hai ba ngàn cân, căn bản không biết thực tế vung đại chùy này cần lực đạo lớn cỡ nào.

Mà điều này cũng là quyết định quá trình vung chùy luyện sắt này, không hề có chỗ nào kinh diễm cả.

Có điều, có chút kỳ quái là, quá trình khảo hạch buồn tẻ như vậy, người tu hành lại đều xem say sưa, ai nấy vây quanh đài, cắn hạt dưa uống trà, còn có mang ra đồ ăn rượu ngon, không có một ai rời đi.

Không chỉ là như vậy, thậm chí còn có một số người vốn không tới hiện giờ lại chạy tới.

Người xem thi, không ngờ càng lúc càng nhiều, ai nấy hưng phấn không thôi, nhìn Phương Nguyên rèn sắt trên đài cao, trong lòng đều đang chờ mong, không biết hắn sẽ thi triển diệu pháp gì đó để lại một phát nổi tiếng, tâm tình đó quả thực là còn bồi hồi hơn là xem kịch.

Nhưng theo thời gian từng giây từng phút trôi qua, bọn họ lại không nhịn được mà lộ ra biểu cảm cổ quái.

- Keng keng keng ...

- Vị tam đạo khôi này chẳng lẽ chính là tới đây để đả thiết?

Trong mắt người ngoài, động tác lúc này của Phương Nguyên thật sự rất nhàm chán!

Bọn họ nhưng không biết sức nặng của Thiên Kích Chùy trong tay Phương Nguyên, chỉ nhìn thấy hắn tay cầm đại chùy, từng nhát từng nhát đập xuống, quả thực là đơn giản đến khiến người ta chán ngấy, theo thời gian trôi qua, ngay cả tâm tư xem náo nhiệt cũng phai nhạt, thậm chí có người đã ngáp rồi.

Nếu không phải Phương Nguyên trước đây là tam đạo khôi, biểu hiện thật sự quá kinh diễm, ở trong lòng mọi người, cũng vốn đã mang theo vầng sáng thần bí, bởi vậy bất kể là làm gì cũng không dám khinh thường, lúc này chỉ sợ sớm đã có người hô lên không hay rồi.

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương