Ngồi bên cạnh hắn là hai vị lão giả áo đen thân hình cao ngất, một người trong đó nghe xong lời ấy, chậm rãi mở mắt ra, thản nhiên nói:
- Trừ ma vệ đạo vốn là điều thế hệ chúng ta nên làm, với loại Ma Thai như này, trực tiếp rút kiếm chém chết là được, cần gì phải tốn nhiều miệng lưỡi?
Nam tử thân khoác áo lông cáo lại khẽ lắc đầu, nói:
- Kiếm Chấp, ngươi có biết vì sao cả đời mình chỉ là áo đen, mà không có cơ hội khoác lên áo trắng không?
Dứt lời, trên mặt thoáng chớp qua một tia ý cười ranh mãnh, nói:
- Ngươi có từng nghĩ qua không, vì sao mot nam truoc, luc Le sư đệ về tới Tẩy Kiếm Trì, lập tức liền bị giam trong Kiếm Ngục, đóng cửa hối lỗi?
Nghe lời này của hắn, hai vị lão giả áo đen đều trầm mặt xuống, không đáp lời, chỉ có ánh mắt là nhìn về phía hắn.
Nam tử áo trắng cười nói:
- Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, không quản là Tẩy Kiếm Trì muốn giết người nào, Ma cũng tốt, Tiên cũng tốt, đều phải đường đường chính chính, có quy có củ, đương sơ bởi phát hiện Lệ sư đệ đi đường Kiếm Ma, liền lập tức không để ý nhiệm vụ Tiên Minh, ra tay ngay với hắn, kết quả thân bại danh liệt, nhiệm vụ cũng hủy, đương nhiên phải bị nhốt vào trong Kiếm Ngục, học lại quy củ!
Sắc mặt hai vị lão giả áo đen càng thêm khó coi mấy phần.
Người bên trái lạnh lùng nói:
Người tu hành Kiếm Đạo, một kiếm phá vạn pháp, chẳng lẽ quy củ đều không dám chém phá?
- Quy củ tự nhiên là có thể chém phá!
Nam tử áo trắng nhẹ giọng cười cười, nói:
- Nhưng đầu tiên phải học được tuân thủ quy củ, mới có thể chém phá quy củ, nếu ngay từ đầu lúc mới học kiếm đã không tuân thủ quy củ, vậy là không hiểu chuyện, chứ không phải cái gì mà một kiếm phá vạn pháp ...
Hai vị lão giả áo đen liếc nhau một cái, liền cũng không tiếp tục tranh cãi chuyện này với hắn.
Song rõ ràng, trong lòng vẫn có chút không phục.
Thân là người tu hành Kiếm Đạo, không ai là không tâm ý kiên định, tâm cao khí ngạo, nếu bọn họ dễ dàng bị người khác dùng đạo lý thuyết phục như thế, vậy thì đã không lấy được thành tựu Kiếm Đạo như hôm nay, càng không tư cách khoác lên thân chiếc áo đen kia!
Phương Nguyên đạo hữu, ta đã chờ ngươi đến cái mức này rồi, vậy mà ngươi vẫn không chịu xuống đây chỉ giáo?
Trên Tiên Đai, tên đe tử Tẩy Kiem Trì kia thậm chí đã gọi thẳng tên Phương Nguyên ...
Phương Nguyên lại vẫn cứ ngồi yên trên đài, chỉ là sắc mặt càng lúc càng khó
coi.
Nhưng ma ngưoi mot muc co đau rut co khong ra cung không giải quyết được vấn đề ...
Tên đệ tử Tẩy Kiếm Trì ánh mắt bình tĩnh nhìn về hướng vị trí Phương Nguyên, tiếng nói to rõ, mang theo một tia bá đạo không dung người khác hoài nghi:
- Chẳng lẽ ngươi không từng nghĩ, đợi sau khi chuyện ở đây chấm dứt, ta sẽ đích thân tìm đến nhà ngươi tính sổ ...
Xôn xao ...
Có người nhìn không thuận mắt, thấp giọng thở dài:
- Người ta là tứ đạo khôi thủ, vốn đã chú định dương danh thế gian, vậy mà tên kiếm đồ áo đen đó còn cứ phải ép người ta tham gia kiếm khảo, vạn nhất bị đánh thảm bại, chẳng phải thanh danh đều mất hết?
Lại có người hừ lạnh nói:
- Dù hắn không tham gia, thanh danh cũng đã mất sạch, đường đường tứ đạo khôi thủ, bị người khiêu chiến nửa ngày mà vẫn không dám đi xuống ứng chiến, vô luận thế nào đều khiến người tìm được chê trách, nói không chừng cả tư cách khôi thủ bốn đạo Đan - Trận - Phù - Khí đều bị biếm thành không đáng một đồng!
💬 Bình luận chương