- Ngươi vừa trở về, còn nhiều thời gian, việc gì phải nóng lòng nhất thời? Huống hồ hiện giờ sứ giả của các đại tiên môn đạo thống vẫn ở trong núi đi, bọn họ lại là vì ngươi mà tới, ít nhiều gì cũng phải chiêu đãi bọn họ mấy ngày, chờ sau khi tiễn họ đi rồi lại bàn bạc kỹ hơn có phải là tốt không?
- Ta lần này trở về chỉ có ba tháng thời gian, còn có rất nhiều chuyện phải làm, không có thời gian để kéo dài!
Phương Nguyên nói xong, nhìn ra ngoài cửa điện, trầm mặc một hồi, lại nói:
- Huống hồ những khách quý tới đây, kỳ thật trong lòng cũng đều có một số ý đồ, chỉ có điều là bọn họ chưa nói thẳng ra, ta vẫn cứ xử lý chuyện của mình trước thì tốt hơn!
Thanh Dương tông chủ không nhịn được lại nhíu mày.
Thân là Thanh Dương tông chủ, hắn tất nhiên không muốn để Phương Nguyên lúc này đi lấy thân mạo hiểm, giống như suy nghĩ trong lòng tứ đại tiên môn lúc trước, hắn chỉ mong sau khi Phương Nguyên kết thành Nguyên Anh, mới tới đối mặt với việc này, nếu không một khi có sơ xuất sẽ hối hận không thôi.
Có điều, hắn lúc này cũng nhìn ra tâm ý của Phương Nguyên đã định, nên cũng không tiện nói nhiều.
Tốt xấu gì cũng có quyết đoán, chỉ hơi cân nhắc liền vỗ nhẹ lên bàn:
- Được, ngươi đã quyết định chủ ý, vậy ta giờ truyền tin cho tông chủ của tứ đại tiên môn, mọi người điều động cao thủ, hợp binh một chỗ, chọn ngày hoàng đạo, phát binh Việt vương đình!
Nhìn bộ dạng chiến ý hừng hực của tông chủ, Phương Nguyên không nhịn được mỉm cười một tiếng.
- Nếu thực sự gióng trống khua chiêng tập kết nhân mã của ngũ đại tiên môn, thế không phải thành trực tiếp khai chiến à?
Hắn cười cười đứng lên, nói:
- Tiên Minh sẽ không ngồi yên mà nhìn trường hợp này xuất hiện đâu!
Thanh Dương tông chủ lập tức hơi ngẩn ra:
- Vậy phải như thế nào?
Phương Nguyên nói:
- Ta dẫn mấy người tới Việt vương đình một chuyến là được!
Thanh Dương tông chủ nghe vậy lại ngẩn ra, lập tức từ chối:
- Đừng hòng, không thể làm ra chuyện dùng thân mạo hiểm như vậy được!
Lý Hồng Kiêu lúc này ở bên cạnh lắng nghe, đã không nhịn được mà che miệng cười.
Phương Nguyên cũng có chút dở khóc dở cười, ngừng lại một chút, mới nói:
- Tông chủ không muốn nhìn một chút kết quả tu hành của ta mấy năm qua à?
Thanh Dương tông chủ nghe ra ẩn ý trong lời nói này, vẻ mặt trở nên có chút do dự.
- Là Phương Nguyên trưởng lão, tuyên bố đạo chiếu lệnh đầu tiên!
- Mười vạn công đức...
- Trời ạ, chỉ là một đạo chiếu lệnh như vậy, người nhận không ngờ sẽ có mười vạn công đức...
Mọi người vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, có người đi xem nội dung trong chiếu lệnh đó, sau đó ai nấy vẻ mặt đều trở nên ngưng trọng.
💬 Bình luận chương