Số người đến xem buổi chiều không nhiều lắm, còn 10 phút nữa mới bắt đầu kiểm vé xem phim.
Trần Kỳ Chiêu cúp điện thoại, tiện tay mở lịch sử cuộc trò chuyện rồi khựng lại.
Lúc Thẩm Vu Hoài cầm bắp rang đi ra, thấy Trần Kỳ Chiêu đứng bên ngoài đám đông, hình như đang xem điện thoại.
Anh đến gần, nhìn thấy Trần Kỳ Chiêu đang xem lịch sử cuộc gọi, thoáng thấy vài cái tên lặp lại, "Không tìm thấy số à?"
"Không." Trần Kỳ Chiêu hoàn hồn, tắt điện thoại, "Em vừa mới gọi điện thoại xong."
Liên lạc giữa bạn bè thường là qua tin nhắn thoại trực tiếp, trao đổi qua điện thoại thường là việc quan trọng. Trước đây, lịch sử cuộc gọi của cậu toàn là số điện thoại chưa lưu, còn bây giờ lẫn lộn cả điện thoại của người nhà. Hôm trước, Trần Kiến Hồng cũng gọi điện thoại hỏi cậu có muốn đổi văn phòng rộng rãi hơn không.
Rất lâu trước đây, Trần Thời Minh một tuần chưa chắc gọi một lần, còn bây giờ một ngày ngẫu nhiên có thể gọi hai lần.
Trần Kiến Hồng thì khỏi phải nói, trước đây có chuyện gì đều thông qua Trương Nhã Chi hoặc trợ lý liên lạc, số lần chủ động gọi điện thoại cho cậu có thể đếm trên đầu ngón tay. Cảm giác này vừa xa lạ, hơi phiền nhưng không đến mức chán ghét.
Thẩm Vu Hoài tìm chỗ ngồi, chờ đến giờ kiểm vé, trong lúc đó anh để ý thấy Trần Kỳ Chiêu rất nhiều lần mở điện thoại ra xem. Như thể chuẩn bị gọi điện thoại, nhưng chỉ mở lịch sử cuộc gọi rồi lại tắt đi, tâm trạng có vẻ tốt hơn nhiều.
Anh không lên tiếng, từ lúc ở trường quay về đây anh đã thường xuyên thấy Trần Kỳ Chiêu xem điện thoại, vẻ mặt luôn có vài phần nghiêm túc. Dù che giấu rất kỹ, nhưng sự lo lắng và nôn nóng vẫn khó mà giấu được. Hiện giờ thì dường như đã không còn, trông như đang thất thần.
Trần Kỳ Chiêu mở ứng dụng nhắn tin, gửi tin nhắn cho trợ lý Từ hỏi họ đã về công ty chưa.
Trợ lý Từ một phút sau mới trả lời, nói đã trên đường về.
Từ đồn cảnh sát về công ty không xa, khoảng mười lăm phút.
Từ khi biết chuyện đến giờ mới chỉ hai tiếng rưỡi, Trần Thời Minh đã thu xếp ổn thỏa mọi việc. Cậu biết năng lực của anh trai Trần Thời Minh, chỉ cần đối phương nắm giữ manh mối chính, mọi việc sẽ luôn nằm trong tầm kiểm soát của anh ấy.
... Trần Thời Minh luôn ưu tú như vậy.
Trần Kỳ Chiêu xem xong tin nhắn thì tắt ứng dụng, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Vu Hoài đang nhìn mình.
Cậu dừng lại, hỏi: "Kiểm vé à?"
"Giờ chắc là vào được rồi." Thẩm Vu Hoài nhìn về phía cổng soát vé, nhân viên kiểm vé đã bắt đầu giúp người khác xé vé, "Tâm trạng tốt lắm à?"
Trần Kỳ Chiêu khựng lại một chút, rồi nhanh chóng cầm lấy bắp rang trên bàn, Ừm."
Nói xong cậu nói thêm một câu: "Tự dưng phát hiện ra có một số việc, hình như không cần phải làm nữa."
Có một số việc không cần cậu phải cố ý sắp xếp, người nhà cậu cũng có thể tự bảo vệ mình rất tốt.
Phía trước chỗ kiểm vé còn hai người, sắp đến lượt họ.
Lúc Trần Kỳ Chiêu đưa vé cho nhân viên kiểm vé, đối phương nhìn lướt qua cậu và Thẩm Vu Hoài, nhanh chóng xé vé rồi đưa lại cho cậu, "Rẽ trái, phòng chiếu số 6."
Hành lang rạp chiếu phim yên tĩnh, Trần Kỳ Chiêu cầm cuống vé, chợt nhận ra điều gì đó.
Buổi chiều Thẩm Vu Hoài được nghỉ, hai người từ viện nghiên cứu đi ra, đối phương đề nghị đi xem phim, cậu cũng đồng ý.
Nhưng hiện tại, hai tấm vé xem phim này có chút nóng tay.
"Phòng chiếu số 6 ở bên này." Thẩm Vu Hoài dừng bước, nhìn người đã đi xa bốn bước.
Trần Kỳ Chiêu "à" một tiếng, xoay người đi vào phòng chiếu số 6.
Buổi chiều không có mấy người xem phim, đi vào chỉ thấy rải rác vài người, Trần Kỳ Chiêu nhìn số ghế trên vé, bỗng nhiên phát hiện vé mua lại là hàng cuối cùng. Vé là Thẩm Vu Hoài mua, ở ba hàng ghế sau cùng, phía trước có một đôi nam nữ ngồi, phía trước nữa thì có rất nhiều vị trí xem phim tốt.
Trông khá trống trải, có thể lựa chọn chỗ ngồi theo cặp hoặc ngồi một mình ở đâu cũng được.
Thẩm Vu Hoài dẫn đầu đi đến hàng ghế sau cùng, thấy Trần Kỳ Chiêu đứng im, lại nói: "Hàng 9, ghế số 7, 8 ở bên này."
Trần Kỳ Chiêu vừa ngồi xuống thì nghe thấy đôi tình nhân ngồi hàng ghế phía trước đang khẽ nói chuyện.
Cô gái hỏi: "Sao anh không mua phòng chiếu tình nhân?"
"Phòng chiếu tình nhân buổi chiều không mở, không sao đâu, ghế này cũng được." Chàng trai nói xong nhìn về phía hàng ghế sau, thấy Trần Kỳ Chiêu nhìn mình thì lập tức thu lại ánh mắt, "Anh vốn định mua hàng sau, ai ngờ buổi chiều vẫn có người tranh hàng cuối."
Trần Kỳ Chiêu nghe xong, không khỏi nhìn sang Thẩm Vu Hoài.
Màn hình điện thoại của Thẩm Vu Hoài sáng lên, trên đó dường như là tóm tắt của bộ phim, mọi thứ trông như trùng hợp nhưng lại không giống trùng hợp chút nào.
"Sao thế?" Thẩm Vu Hoài nhìn cậu.
Trần Kỳ Chiêu hoàn hồn, "Không có gì."
Cậu hơi không chắc chắn, chẳng lẽ họ thật sự đến xem phim sao?
Trước khi phim bắt đầu, màn hình tối sầm xuống, âm thanh quảng cáo vang lên tứ phía.
Cảm giác xem phim ở hàng cuối cùng thực sự có chút không thoải mái, nhìn xuống một chút thì cổ hơi vẹo vọ.
Cậu cố gắng tập trung xem phim nhưng nhanh chóng bị cốt truyện sến súa kéo ra khỏi màn hình. Bộ phim này rốt cuộc là phim tình cảm trá hình phim sinh tồn trên hoang đảo, mà tình cảm trong phim lại quá lố bịch. Nam chính có thể dùng hết củi đốt ban đêm để tạo cho nữ chính một nơi ở thoải mái, còn lãng phí hơn phân nửa cốt truyện để đi hái quả dại. Hái xong rồi lại nói không thể ăn chỉ vì muốn làm nữ chính vui vẻ...
Cốt truyện phi logic khiến Trần Kỳ Chiêu xem không nổi, rất nhiều lần cậu dời mắt đi thì thấy Thẩm Vu Hoài vẫn điềm tĩnh nhìn màn hình, mắt kính còn phản chiếu ánh sáng. Cậu lại chỉ có thể nhìn lại màn hình, nghĩ thầm chẳng lẽ cốt truyện này có gì hay à?
Nhìn một lúc, Trần Kỳ Chiêu hơi nghiêng đầu nhìn Thẩm Vu Hoài. Tay đối phương rất tự nhiên đặt trên tay vịn, trong bóng tối không thấy rõ mặt, chỉ có ánh sáng màn hình thi thoảng xẹt qua bàn tay trắng nõn của anh. Rõ ràng hai người đã thân mật quá mức, nắm tay cũng không ít lần, vậy mà Trần Kỳ Chiêu hiện tại nhìn đến tay Thẩm Vu Hoài, tim vẫn luôn đập nhanh khó kiểm soát.
Trong rạp chiếu phim ồn ào, tiếng nhạc đinh tai nhức óc át đi những âm thanh khác.
Trần Kỳ Chiêu khẽ di chuyển, tay mò mẫm trong bóng tối, chạm vào khớp xương của Thẩm Vu Hoài. Đối phương không có phản ứng gì, dường như không để ý đến động tác của cậu, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào bộ phim.
Khi ngón tay lướt qua, khớp xương hiện lên rất rõ ràng.
Trần Kỳ Chiêu vô thức vuốt tay Thẩm Vu Hoài, bắt chước hành động trước đây của anh để vuốt v3 khớp xương đối phương, cảm nhận xúc giác ngày càng rõ ràng dưới đầu ngón tay. Thấy đối phương không có động tác gì, cậu càng thêm bạo dạn, cuối cùng nắm chặt tay Thẩm Vu Hoài, đan mười ngón tay vào nhau.
Trong bóng tối, hành động mờ ám được dung túng.
Thẩm Vu Hoài không nhúc nhích, ánh mắt từ màn hình chuyển sang tay vịn, rồi dừng lại ở sườn mặt Trần Kỳ Chiêu.
Móng tay của nam sinh chưa được cắt tỉa, hơi dài, cọ vào da thịt khiến Thẩm Vu Hoài cảm nhận rõ ràng.
Tựa như tim gan bị xé nát, cảm giác tê dại lan tỏa đầy mị hoặc.
Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu dường như dán chặt vào màn hình, nhưng bàn tay cậu lại không ngừng di chuyển, càng lúc càng táo bạo. Không ai ngăn cản hành động tùy ý đó, từ mu bàn tay, khớp ngón tay, đầu ngón tay, đến lòng bàn tay, từng chút một xâm phạm ranh giới lý trí.
Khi Trần Kỳ Chiêu định rụt tay về, một bàn tay to lớn đột ngột bao lấy tay cậu.
Cánh tay hai người chạm vào nhau, nhiệt độ da thịt truyền sang rõ ràng hơn. Người đàn ông đã nhẫn nhịn từ lâu giờ càng thêm mạnh bạo, hoàn toàn công bố cho đến khi chưa xác định, tin tức lan truyền bên ngoài có thật có giả. Dù Cố Thận có thực sự khai báo hay không, đám tay chân của anh ta sẽ không tin vào những tin tức đó, họ chỉ tin vào những gì họ nghe được, từ trước đến nay họ chỉ có thể dựa vào Cố Chính Tung. Mà Cố Chính Tung hiện giờ còn đang giả vờ như không có chuyện gì xảy ra để trấn áp tin tức..."
Trần Kỳ Chiêu uống được một nửa chén thuốc đắng, rồi nuốt xuống, tiếp tục nói: "Cha con nhà họ Cố vì lợi ích mà không từ thủ đoạn. Cố Chính Tung có thể đẩy tội cho Cố Thận thì Cố Thận đương nhiên cũng có khả năng kéo Cố Chính Tung xuống nước."
Trần Thời Minh vừa định lên tiếng thì Trần Kiến Hồng đã xua tay, nhìn Trần Kỳ Chiêu, "Sau đó thì sao?"
"Nếu lúc này, tin tức về việc mai phục nhà họ Trần hoặc nhà họ Thẩm thất bại truyền đến tai Cố Chính Tung, hơn nữa trong khoảng thời gian này Cố Chính Huân không ngừng truy đuổi ông ta, bên ngoài lại có tin đồn Cố Thận đã khai báo... Bố nghĩ Cố Chính Tung có tin không?"
Trần Kiến Hồng và Trần Thời Minh lập tức chú ý đến điểm mấu chốt của thông tin này. Cố Chính Tung sẽ tin, một người đa nghi sẽ không bỏ qua bất kỳ khả năng nào, đặc biệt là khả năng uy h**p đến bản thân mình.
Trần Kỳ Chiêu tiếp tục, xác thực suy đoán của hai người nhà họ Trần: "Tội đều đã đổ lên đầu rồi, dù sao thì Cố Thận sớm muộn cũng không giữ được mạng. Nếu con là Cố Chính Tung, nếu Cố Thận có khả năng bại lộ con, thì con dù mạo hiểm cũng muốn gi3t chết cậu ta."
Trần Thời Minh nhìn chằm chằm Trần Kỳ Chiêu, "Sao em biết được những điều này?"
"Em không biết." Trần Kỳ Chiêu nhận thấy Trương Nhã Chi đã xong việc, đang vội vã quay lại thì đặt chén thuốc xuống bàn, giọng điệu bình thản nói: "Em chỉ đưa ra kiến nghị thôi."
"Hãy theo dõi Cố Thận, có thể sẽ phát hiện ra một vài điều thú vị."
—
Lời nhắn của tác giả:
Tiểu Trần: Hình như không cần làm gì.
Tiểu Trần: Nhưng vẫn muốn làm gì đó.
Tiểu Trần: Em chẳng biết gì cả, em chỉ đưa ra kiến nghị thôi.
💬 Bình luận chương