Hà Thư Hàng cho rằng kế hoạch của mình không có sơ hở, từ lúc anh ta bắt đầu nhận được lời mời hợp tác từ công ty kia vẫn luôn chuẩn bị cho chuyện này, tạo mối quan hệ với nhân viên quản lí, chú ý sắp xếp thời gian của từng phòng thí nghiệm, quan sát tiến độ vào phòng thí nghiệm của Thẩm Vu Hoài...
Việc bảo trì máy móc thiết bị của phòng thí nghiệm lần này là một cơ hội tuyệt vời đối với anh ta, người ra vào khá nhiều, an ninh viện nghiên cứu cũng không nghiêm ngặt, có nhiều cách để thoát trách nhiệm nếu có sự cố xảy ra, bọn họ nhiều lần vào phòng quản lí xác nhận lại thời gian làm việc, cũng động tay động chân vào việc quan sát camera.
Nhưng khi nghe những lời của Trần Kỳ Chiêu, anh ta không khỏi bối rối.
"USB mà cậu lấy là dữ liệu thử nghiệm của tôi, một khi bị hỏng thì cậu biết tôi phải mất bao nhiều thời gian để khôi phục lại không?" Hà Thư Hàng ép bản thân phải bình tĩnh lại: "Cậu nói như thế thì tôi không sốt sắng sao cho được?"
Nơi thẩm vấn là hội trường của Viện Nghiên Cứu số Chín, ngoại trừ bảo vệ và người ở đồn cảnh sát, cũng có vài người ở phòng nghiên cứu.
Bọn họ cũng làm việc ở Viện Nghiên Cứu, số liệu thí nghiệm bị hư hao, ai mà không lo cho được. đương nhiên có thể hiểu được sự kích động của Hà Thư Hàng.
"Ôi trời, nếu như vấn đề chỉ là chiếc USB thì chắc là có hiểu lầm rồi."
"Các cậu cũng hấp tấp quá, có gì thì cứ từ từ mà nói, việc gì phải động tay động chân."
"Người trẻ tuổi không nên quá cực đoan."
Đối phó chuyện này với Hà Thư Hàng không nên dễ dàng nhân nhượng, thay vào đó cậu có thể đánh anh ta bất tỉnh, rồi kéo lên xe và lấy trộm ổ USB. Đột nhiên xảy ra chuyện, và phương pháp đơn giản và nhanh nhất có thể có kết quả ổn định hơn, nhưng không thể thay đổi vấn đề cơ bản, có một Hà Thư Hàng hôm nay và cũng có thể có một Hà Thư Hàng khác vào ngày mai.
Hà Thư Hàng không thoát khỏi trách nhiệm với phòng nhân viên quản lí, vì vậy vấn đề này không chỉ là một vấn đề lớn, mà còn là một vấn đề rất lớn, mới có thể nâng cao cảnh giác của những người khác.
Trong kế hoạch ban đầu, cậu tìm một nam sinh từng có xích mích với Hà Thư Hàng, cậu còn chuẩn bị một bộ lời nói khác để giải quyết những thắc mắc của người khác, đồng thời chuyển sự việc sang mối hận thù cá nhân giữa nam sinh đó và Hà Thư Hàng.
Nhưng sự việc xảy ra đột ngột và hành động của Hà Thư Hàng là không thể lường trước được.
Khi Hà Thư Hàng ra ngoài cùng với bạn, nam sinh mà cậu tìm đã không thể đến nơi đúng giờ.
Vì thế cậu chỉ có thể để người khác xem tình hình mà đi báo cảnh sát, vốn định lấy cớ là bạn để đánh nam sinh kia, nhưng chuyện xảy ra ngoài ý muốn.
Bởi vì Thẩm Vu Hoài ở đây, có nhiều chuyện không giải thích được trước mặt anh.
Đánh thì cũng đánh rồi, báo cảnh sát thì cũng đã báo rồi.
Nhưng muốn làm lớn chuyện thì không thể dùng phương án ban đầu, chỉ có thể tạm thời bịa một lời.
Trần Kỳ Chiêu lắng nghe giọng nói của những người xung quanh và lời biện minh nực cười của Hà Thư Hàng, vừa lúc cậu định mở miệng thì bị một bàn tay che trước mắt.
Tóc trên trán bị vén lên, một bàn tay lạnh áp lên trán, theo đó là cảm giác hơi ngứa ran.
Thấm bông tẩm còn i- ốt lên vết thương của cậu, Trần Kỳ Chiêu thấy Thẩm Vu Hoài rất gần, liên nhận ra ánh mắt có chút lạnh lẽo dưới cặp kính của anh. Lời cậu định nói bị kẹt lại, ngay khi cậu bị phân tâm, một miếng băng urgo được dán lên vết thương.
"Xong rồi." Thám Vu Hoài kéo tóc ở trán của cậu xuống, dùng ngón tay chỉnh lại: "Vết thương rất gần mắt."
Trần Kỳ Chiêu cúi đầu không hiểu, giải thích ngắn gọn: "Lần sau em sẽ cần thận hơn."
Hà Thư Hàng nghe lời xì xào bàn tán của những người xung quanh, dần dần thả lỏng ra, anh ta sợ gì chứ, đành cắn răng nói đây là số liệu thực nghiệm. Không biết Trần Kỳ Chiêu xuất hiện ở đấy là vì lí do gì, nhưng chuyện của bọn họ không liên quan đến Trần Kỳ Chiêu, có lẽ đối phương cũng không biết kế hoạch của họ, miễn là vấn đề này được giải quyết, thì sẽ không có vấn đề gì quá lớn xảy ra...
"Chúng tôi bốc đồng, sự việc này quá bốc đồng, cũng không có chuyện gì xảy ra, hay là đàn em và chúng tôi .." Anh ta đang suy nghĩ xem nên kết thúc sự việc như thế nào thì nghe thấy Trần Kỳ Chiêu nói.
"Nhưng điều tôi nói kỳ lạ không phải là vấn đề của ổ USB."
"Tôi nói bọn họ rất kì quái, lúc tôi nhìn thấy bọn họ thì thấy họ đang đi sát vào tường, thỉnh thoảng còn nhìn ra đằng sau nữa, giống như đang lo lắng hay tránh né thứ gì đó."
Trần Kỳ Chiêu nhìn Hà Thư Hàng, lúc này đưa nam sinh kia vào làm bia đỡ đạn: "Tôi có một người bạn trước kia từng có mâu thuẫn với đàn anh Hà, mà đàn anh Hà lại là bạn của anh Hoài, lúc đầu tôi nghĩ có thời gian thì sẽ đi khuyên nhủ bọn họ. Hơn nữa lúc đó cử chỉ của đàn anh Hà có hơi kì lạ, tôi nghĩ là đã có chuyện gì đó xảy ra, nên đã đi tới chào hỏi."
Mặt Hà Thư Hàng cứng đờ, anh ta quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ có một lần.
"À đúng rồi, lúc đó tôi vừa hay đứng đợi bạn ở ngã tư, chúng tôi đã hẹn trước là sẽ đến chơi ở một nơi gần đó, nhưng cậu ấy có việc nên không đi được." Trần Kỳ Chiêu lấy điện thoại ra, bên trong là nam sinh mà cậu đã hẹn trước, lịch sử cuộc trò chuyện được chuẩn bị sản và chỉ cần giải thích lý do tại sao cậu lại ở giao lộ.
Tầm mắt của Trần Kỳ Chiếu dừng lại ở chỗ Hà Thư Hàng, nhìn vào khuôn mặt đang dần mất bình tĩnh của đối phương, rồi nói tiếp: "Lúc tôi chào bọn họ, tôi thấy tay của đàn anh Hà cứ run lên, và anh ta có vẻ rất lo lắng khi bỏ vào túi. Vì thế lúc đó tôi đi tới nắm tay của anh ta, không ngờ rằng họ lại phản ứng mạnh như thế, cũng không nói với tôi trong USB đấy có cái gì thì đã động tay động chân, ngược lại giống như đang lảng tránh điều gì."
Bạn của Hà Thư Hàng nghe thế cũng hơi hoảng, vội phản bác: "Cậu nói bậy!"
"Anh kích động như thế làm gì? Tôi cũng chưa nói gì..." Trần Kỳ Chiêu bỗng nhớ ra gì đó liền nói thêm: "Kích động như thế, không lẽ có tật giật mình sao? Vậy thứ trong USB đó không phải là anh ăn cắp từ phòng nghiên cứu đấy chứ? À đúng rồi... Giờ tôi nhớ lại, không lẽ lúc đó anh trốn camera à?"
Cậu nhìn bảo vệ của phòng nghiên cứu, dò hỏi: "Chỗ kia hình như có mấy cái camera phải không?"
"Có đấy." Người bảo vệ nói.
Thẩm Vu Hoài đứng nghe ở bên cạnh, xảy ra chuyện như vậy, cảm xúc của hai bên không thể bình tĩnh được, nhất là Hà Thư Hàng. Từ khi chạy đến hiện trường, dường như Hà Thư Hàng đang chống cự lại việc báo cảnh sát, mà xảy ra chuyện như thế, thường thì người ta sẽ nóng lòng đòi lại công bằng, nhưng Hà Thư Hàng lại lo làm lớn chuyện, vẫn luôn tìm cách nhân nhượng để sự việc lắng xuống.
Bởi vì điều này nên mới rất kì lạ.
"Vậy nếu không thì xem camera nhé?" Trần Kỳ Chiêu theo lời của người bảo vệ nói: "Mọi người xem camera là biết rồi, nếu như là do tôi thì chắc chắn tôi sẽ xin lỗi đàn anh"
Cậu hỏi Hà Thư Hàng: "Đúng chứ? Đàn anh? Có chuyện gì thì xem camera giám sát là giải quyết được rồi."
Vừa nhắc đến camera, sắc mặt hai người họ đột nhiên thay đổi.
Không được, không được xem camera... Nếu bây giờ xem camera, thì sẽ phát hiện camera đã bị thay đổi.
"Không cần đâu... Chỉ là một cái USB thôi mà." Hà Thư Hàng gấp gáp nói: "Là chúng tôi hiểu nhầm đàn em, chuyện này cứ thế..."
Trần Kỳ Chiêu nghi ngờ nhìn bọn họ, đột nhiên nở nụ cười: "Đàn anh, tại sao lại không được xem camera thế? Các anh thật kì lạ, tôi nói các anh trộm đồ, hai anh cứ thế mà bỏ qua à?"
Lời nói của Hà Thư Hàng đột nhiên dừng lại.
Thẩm Vu Hoài chợt nói: "Nếu tôi nhớ không làm, phòng thí nghiệm sinh viên ở tòa nhà A hôm nay lẽ ra phải đóng trước 2 giờ?"
"Ừ." Nghiên cứu viên bên cạnh đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Buổi chiều người bảo trì thiết bị đến, hầu như phòng thí nghiệm bên tòa nhà A đều nghỉ, sinh viên ở phòng thí nghiệm cũng nghỉ. Cậu là sinh viên của đại học S sao? Hôm nay đại học S chỉ có ba phòng thí nghiệm mở thôi, giờ làm việc của sinh viên các cậu nên đóng cửa lúc 2 giờ, phải không?"
Sắc mặt Hà Thư Hàng tái đi: "Đúng vậy, sau khi hai bọn tôi làm xong thí nghiệm, thì đi xem những phòng thí nghiệm khác bên cạnh... Chính vì vậy mới kéo đến thời điểm này."
Thẩm Vu Hoài lại hỏi: "Phòng thí nghiệm nào?"
Sắc mặt Hà Thư Hàng càng khó coi hơn, họ đợi cho đến khi các sinh viên trong phòng thị nghiệm của họ rời đi rồi mới lẻn vào phòng thí nghiệm của Thẩm Vu Hoài, toàn bộ quá trình phơi bày ra ánh sáng, thì tất cả mọi người trong nhóm thí nghiệm của Thẩm Vu Hoài sẽ phải gánh chịu tai tiếng.
"Vậy sau lần này thì phòng thí nghiệm của anh sẽ không bị rò rỉ bí mật nữa, đúng không?" Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Sẽ không có một Hà Thư Hàng thứ hai nữa, đúng không?"
"Không, lý do tại sao Hà Thư Hàng có thể hành động chỉ là do bảo trì nửa năm. Nhân viên quản lý của tòa nhà A cũng phải chịu trách nhiệm về việc này." Thẩm Vu Hoài nói: "Quy định ra vào của phòng thí nghiệm đã được chỉnh sửa, tòa thí nghiệm của sinh viên cũng được quản lý nghiêm ngặt hơn và chuyện như thế này sẽ không bao giờ xảy ra nữa."
Ánh mắt anh dừng lại trên người Trần Kỳ Chiêu, vết thương trên trán của cậu chỉ còn vết mờ, nếu không nhìn kĩ sẽ không thể biết được.
Bỗng nhiên Thẩm Vu Hoài nói: "Kỳ Chiêu, lần này cảm ơn em."
"Không không, em chỉ tình cờ đi ngang qua thôi..." Trần Kỳ Chiêu ngồi thẳng người khi nghe được câu nói đó: "Anh Hoài cũng giúp em rất nhiều, em đây chỉ là giúp anh tí ti thôi, chỉ là sự cố của họ Hà kia lộ ra nhiều sơ hở nên em mới chú ý đến vấn đề này."
Giúp được chuyện này cho Thẩm Vu Hoài xem như là trả lại ân tình cho anh ở kiếp trước, kiếp trước anh giúp cậu nhiều quá rồi, nhưng ngược lại có rất ít việc cậu có thể làm được.
Thẩm Vu Hoài cười: "Những người ở phòng thí nghiệm nói là qua khoảng thời gian bận rộn này sẽ mời em đi ăn, đến lúc đấy không được từ chối dâu."
"Ừm, được." Trần Kỳ Chiêu hơi cúi đầu, nhìn canh nấm trong bát, lúc ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Thẩm Vu Hoài: "Sao thế?"
"Không có gì." Thẩm Vu Hoài nhìn cậu: "Anh thấy em hơi gầy."
Trần Kỳ Chiêu không cảm thấy mình gầy, cân nặng của cậu bây giờ rất vừa phải và rất khỏe mạnh.
Thẩm Vu Hoài nhìn dáng vẻ ăn kiêng của cậu, một bát canh nấm đến bây giờ cũng không múc được bao nhiêu. Anh hơi cụp mắt, có một điều anh không vạch trần ngay tại chỗ, tối hôm đó anh vô tình nhìn thấy lịch học của Trần Kỳ Chiêu.
Chuyện xảy ra hôm đó là vào chiều thứ tư, mà chiều thứ tư Trần Kỳ Chiêu có tiết học trên trường.
💬 Bình luận chương