Hỏa Cầu từ thân kiếm dấy lên, thoát ra theo mũi kiếm, phóng về hướng bốn cô gái ấy.
“Á! Tránh mau!” Các cô hoảng sợ loạn nháo nhào. Kỳ thực lấy trình độ ngươi chơi hiện tại, cái pháp thuật Hỏa Cầu Thuật nhỏ yếu nhất này cơ bản sẽ không cần để mắt tới, chính là thứ có thể dùng tay cầm bất kỳ đồ vật gì cũng đập rơi được nó.
Dù cho mặc nó đánh tới trên người cũng không phải là chuyện ghê gớm gì.
Nhưng pháp thuật của Cố Phi trong mắt mấy cô lại đáng sợ như con mãnh thú và dòng nước lũ vậy, vừa nhìn hỏa cầu tới, liền phân tán bốn phía.
Hỏa cầu là có chức năng thế…” Cố Phi bắt đầu vén tay áo rồi, “Không thể làm gì khác hơn là trước tiên giải quyết hai người ha.”
Ngự Thiên Thần Minh hiên ngang lẫm liệt: “Có dễ dàng như vậy sao?” Nói xong giơ tay lên bắn một mũi tên, một Truy Tung Tiễn bắn về phía Cố Phi.
Cố Phi trở tay một kiếm đánh rơi nó, thuận tiện hoàn thành việc ngâm xướng: “Hoả Cầu, bắn.”
Ngự Thiên Thần Minh không tránh không né, một Nhị Liên Tiễn phóng ra, một mũi tên đánh nát hoả cầu, một mũi tên khác vọt tới Cố Phi.
Cố Phi thả xong Hoả Cầu liền xông về phía cậu ta, mũi tên gào thét bay tới mình chỉ cần hơi nghiêng đầu đã né qua, Ngự Thiên Thần Minh cười cười, xoay đầu liền chạy.
“Moá nó!” Cố Phi thầm mắng. Tốc độ di động của Ngự Thiên Thần Minh bây giờ tương xứng với Cố Phi. Nếu cứ đuổi tiếp, sẽ tương tự như tình cảnh PK với Anh Trủng Nguyệt Tử – ai cũng không thể làm gì được ai.
Bên kia Chiến Vô Thương còn đang vội vàng diễn cố ý giúp đỡ ba người các cô để lấy lòng người ta: “Đi mau, bên này đã có hai bọn tôi rồi!” Cố Phi đã bị hai tên đó triệt để đẩy đến vị trí nhân vật phản diện.
“Ha ha, đến đuổi tôi đi!” Ngự Thiên Thần Minh đương nhiên biết Cố Phi hiện giờ không có cách tóm được hắn nhưng không lùi bước, cậu ta đắc ý dào dạt đi khiêu khích. Khi chạy đến rãnh mương kia, một tư thế tiêu sái nhảy qua.
Kết quả liền thấy “vụt” một tiếng, Ngự Thiên Thần Minh đã biến mất ở bề mặt trái đất rồi.
“Chuyện gì xảy ra?” Chiến Vô Thương kinh hãi. Cố Phi cũng đang cười thầm, rất hiển nhiên, Hữu Ca ẩn thân trong rãnh, nhân thời cơ vừa rồi Ngự Thiên Thần Minh đắc ý vênh váo nhảy qua rãnh mương ấy, mà vươn tay tóm cậu ta kéo xuống. Hữu ca mặc dù là có đẳng cấp cao, nhưng mà ở phương diện thực lực chiến đấu không bì kịp những cao thủ như bọn họ, nhưng tuyệt đối là kẻ gài người ghê gớm.
Nhớ lúc trước đi uống rượu đắt nhất tính vào hoá đơn của Hàn Gia Công Tử, Cố Phi cuối cùng chẳng qua chỉ uống ba ly thôi, mà Hữu Ca sau ly cuối lại ôm một bình về. Hưởng lợi nhiều nhất, sau này chịu tiếng xấu thay người khác lại vẫn là Cố Phi, thủ đoạn Hữu Ca gài người có thể thấy đủ rõ.
Tội nghiệp cung tiễn thủ dù mạnh mẽ cỡ nào đi chăng, khi bị cận thân rồi thì khó chiếm được lợi thế, bây giờ Ngự Thiên Thần Minh bị Hữu Ca vươn tay ác tóm chặt, đã không đáng để lo lắng gì rồi.
Cố Phi quay người cầm kiếm phóng về hướng Chiến Vô Thương.
Chiến Vô Thương là một chiến sĩ, hiển nhiên không có bản lĩnh thả diều Cố Phi. Trầm ngâm dừng chân lại, thế mà vẫn không quên tỏ ra mình mạnh trước mấy cô gái: “Đứng sau lưng tôi đi.”
Các cô sớm đã bị một mớ quan hệ hỗn loạn trước mắt làm mình choáng váng mơ hồ. Vừa nghe Chiến Vô Thương nói, lập tức phát huy phẩm chất tốt đẹp từ xưa đến nay đều nghe lời, chạy đến sau lưng Chiến Vô Thương.
Cố Phi bước nhanh vọt tới, chứng kiến Chiến Vô Thương đứng trước chắn ngang, mỗi bên hai tay, đều cầm một thanh kiếm.
Chiến sĩ Cuồng Bạo sau khi chuyển chức! Trong lòng Cố Phi căng thẳng, loại chiến sĩ này mà dùng hai tay Toàn Phong Trảm là rất khó ứng phó. Cố Phi đã được diện kiến từ chỗ Vân Trung Mục Địch rồi. Vân Trung Mục Địch là chiến sĩ hạng thứ sáu trên bảng của thế giới Song Song, Chiến Vô Thương hiện nay là hạng thứ ba, lại được xưng là nhân vật chiến sĩ đứng đầu trong giới game online, nói đến thực lực lại càng thêm đáng sợ.
Đang nghĩ ngợi, đã thấy Chiến Vô Thương cúi người hạ kiếm.
“Tới!” Cố Phi trong lòng thầm kêu, không dám nữa tăng tốc xông về phía trước, gấp rút dừng bước lại, giơ kiếm chuẩn bị thả một chiêu pháp thuật công kích từ xa quấy nhiễu xem thử.
Không ngờ Chiến Vô Thương buông thõng hai kiếm đột nhiên hợp lại trước người, cúi thấp đầu xuống.
“Moá nó!” Cố Phi thất kinh, tiếp đó đã thấy Chiến Vô Thương ầm ầm Xung Phong qua đây.
Cố Phi vội vã né sang bên cạnh, kiếm trong tay đã giơ lên, đang định ngâm xướng, đột nhiên Chiến Vô Thương nâng đầu lên, song kiếm một lần nữa buông thõng hai bên người, dẫm chân mạnh, vặn mình xoay eo một cái.
“CMN!” Cố Phi lần này trực tiếp gào ra miệng.
Khoảng cách Xung Phong của Chiến Vô Thương cụ thể là bao nhiêu, Cố Phi không biết. Nhưng hắn có thể khẳng định vừa rồi cái Xung Phong kia tuyệt đối không có vọt hết khoảng cách tối đa. Không ngờ tới anh ta cư nhiên có thể huỷ bỏ kỹ năng giữa đường, đã thế thời cơ huỷ bỏ còn chính xác như vậy, vững vàng dừng lại trước người Cố Phi, càng chết người hơn chính là ngay sau đó anh ta liền phát động Toàn Phong Trảm.
Hai tay Toàn Phong Trảm sẽ tăng tần suất công kích lên gấp đôi. Dùng một tay đi ngăn một kiếm, trước khi người bị đẩy lùi sẽ bị một thanh kiếm khác gọt trúng, đây là kinh nghiệm mà Cố Phi từng trải. Muốn ngăn trở lần công kích này, Cố Phi chỉ nghĩ ra một biện pháp, cũng dùng hai tay kiếm.
Nhân vật không có kỹ năng hai tay thì khi sử dụng vũ khí cả hai tay, tay phụ không có thương tổn. Nhưng loại phán định đón đỡ vẫn tồn tại. Lúc thanh kiếm trong tay phải Cố Phi xuyên qua ngăn cản được kiếm thứ nhất, sau đó tay trái đã đút vào túi rút ra Viêm Chi Tẩy Lễ, tức thì cũng chém ra ngoài.
“Keeng keeng” hai tiếng liên tục hầu như không phân biệt được cái nào vang lên trước, thân hình Cố Phi đã bay vèo ra ngoài. Thanh máu trên không trung nhanh chóng giảm xuống. Tay phụ tuy có thể đón đỡ, nhưng phán định đón đỡ được không hiển nhiên hết sức yếu, đối mặt với kỹ năng Toàn Phong Trảm phán định siêu mạnh, Cố Phi vẫn chịu tổn thương.
“Thật rầu não!” Cố Phi thở dài, có lẽ khi thanh máu đầy có thể thừa nhận một lần tổn thương này, đáng tiếc trước đó trúng qua một cái Thiên Hàng Hoả Luân của Băng Lưu Ly, Cố Phi bay bay trên không có thể còn sống khi rơi xuống đất hay không, nói tiếp.
💬 Bình luận chương