Chương 553: Thế cục phức tạp.
"Đang ở thành Lâm Ấm hả? Không phải chứ!" Kiếm Nam Du thấy mà tay run run. Bởi vì thật sự không khéo, mấy ngày nay gã đang ở thành Lâm Ấm. Sau lần nữa bị diệt đoàn ở thành Hà Vụ, nhóm Kiếm Nam Du tất nhiên muốn vội vàng rời đi. Quê nhà thành Lâm Thủy bị công hội toàn thành đuổi giết, không dám trở về; thành Lạc Nhật thì kiêng dè dong binh đoàn Bách Chiến của Bách Thế Kinh Luân, không dám đi; từ đó mà chủ thành xung quanh thành Hà Vụ chỉ còn mỗi thành Lâm Ấm. Ai ngờ tới mới đến đây chưa sống được vài ngày đã nghe thấy tin tức này rồi.
"Đừng nói là tới đuổi giết mình nha..." Kiếm Nam Du nghĩ thầm trong lòng, đã cuống cuồng bắt chuyện đám anh em của mình, khoan hãy bàn vụ buôn bán, mau rời thành Lâm Ấm mới là chuẩn xác.
Còn phía Ngân Nguyệt, sau khi bàn giao dịch với Kiếm Nam Du thì cũng thông báo cho Diệp Tiểu Ngũ một tiếng, dĩ nhiên không có nói thật là mình thuê người đánh cướp, chỉ nói đã liên hệ với người bán thỏa đáng, chẳng qua hai bên không phải cùng ở một thành, đối phương tỏ vẻ cần một đoạn thời gian mới đến đây.
"Đám người này quả nhiên đều có chút bản lĩnh..." Diệp Tiểu Ngũ thầm nhủ. Mặc dù gã có kiến thức toàn diện về game mà những người khác không khả năng có, nhưng mạng lưới quan hệ xã hội trong game, là Diệp Tiểu Ngũ không cách nào so sánh được với đám cao thủ này.
Đang tính toán, bỗng dưng Diệp Tiểu Ngũ cảm ứng được cái gì, quay ngoắt nhìn về một hướng khác. Duỗi tay phải ra, chiêu Thuật Hồi Phục đã bay xuống, bóng người vốn mờ nhạt không thấy trong mắt gã, lập tức trở nên rõ ràng.
Bất Tiếu mang vẻ mặt kinh ngạc đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nhất thời không biết mình nên nói gì cho phải.
"Anh ở đây làm chi?" Trái lại nét mặt của Diệp Tiểu Ngũ vẫn tự nhiên.
Vơ vét ích lợi từ trên người Diệp Tiểu Ngũ, đây là suy nghĩ chung trong đầu của gã và Ngân Nguyệt. So ra, Bất Tiếu nghĩ có thể theo đuôi Diệp Tiểu Ngũ để xem gã sẽ làm những gì, từ đấy có lẽ có thể phát hiện ra nhiều thứ. Việc này đã được Bất Tiếu suy xét lâu rồi, chẳng qua từ trước tới giờ đều đi cùng Ngân Nguyệt, không có cơ hội thực hiện. Khó được dịp mọi người chia nhau ra làm việc như hiện tại, Bất Tiếu lập tức nắm lấy cơ hội, chuẩn bị bỏ công bụng việc này.
"Cậu ta rốt cuộc đang nghĩ gì nhỉ..." Bất Tiếu nhiều lần xuất hiện lời này trong đầu.
。。。
Quán rượu Phong Diệp. Năm người Công Tử tinh anh đoàn ngồi quanh một bàn, Ngự Thiên Thần Minh rất buồn bực: "Vì sao chúng ta đi từ quán rượu kia ra, trèo tường, đi xa lắc, rồi địa điểm đến cuối cùng vẫn là một quán rượu hả?"
"Bởi vì phong cách quán rượu kia không hợp với tôi." Hàn Gia Công Tử bình tĩnh giải thích.
"Anh không phải nói có kế hoạch gì à? Lẽ nào kế hoạch mà anh nói lại chính là đổi một quán rượu khác tiếp tục uống rượu sao?" Ngự Thiên Thần Minh hỏi.
"Tôi từng nói vậy á?" Hàn Gia Công Tử hỏi ngược lại.
"Anh..."
"Thôi, thôi nào!" Hữu Ca vội vàng giảng hòa cắt đứt Ngự Thiên Thần Minh sắp bùng nổ, nói với Hàn Gia Công Tử: "Anh không nói kế hoạch gì, nhưng anh đã từng bảo hết thảy đều trong dự tính của anh."
"Không sai." Hàn Gia Công Tử gật đầu.
"Anh tính toán ra sao, tiết lộ chút xíu cho bọn tôi yên tâm đi!" Hữu Ca nói.
"Có nhớ Kiếm Quỷ bị bọn họ tìm được dễ dàng những hai lần không?" Hàn Gia Công Tử nói.
Mọi người gật đầu.
"Muốn tìm được một người, nào dễ ăn như vậy, lẽ nào Kiếm Quỷ cậu có hẹn với bọn chúng hả?" Hàn Gia Công Tử nói.
"Đừng đùa." Kiếm Quỷ bất đắc dĩ nói.
"Dường như ban nãy tôi đã từng nói ra kết luận, bọn chúng khẳng định có phương pháp đặc biệt gì đó, có thể đối phương có biện pháp nắm giữ tọa độ của tất cả mọi người, thì Bình Quả Thố sẽ không đi chọn thời gian ấy ra tay, vì gã sẽ biết chúng ta kỳ thực không cách quá xa. Đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi sắp xếp mọi người canh chừng gần đó, nhằm thăm dò bọn họ có thể nắm giữ vị trí của tất cả bọn mình hay không." Cách đó không xa nói.
"Lúc đó anh có nói đâu." Ngự Thiên Thần Minh bĩu môi, "Anh bây giờ mới nghĩ đến rồi bịa ra chứ gì?"
Hàn Gia Công Tử không nói chuyện, chỉ là dùng ánh mắt đã quen tên ngốc xung quanh mình liếc nhìn Ngự Thiên Thần Minh một cái. Chiến Vô Thương ngồi cạnh lắc đầu, đúng là người trẻ tuổi nha, cư nhiên xen mồm vào lúc này, chẳng phải là tự chuốc lấy thiệt thòi sao? Xem ông đây không hề nói một lời. Chiến Vô Thương nghĩ vậy, cắn chặt răng, anh ta kỳ thực nhịn không nói cũng rất khó chịu, bởi vì cái cách Hàn Gia Công Tử nói chuyện, thêm vẻ mặt nữa, từng bước từng bước k*ch th*ch bạn muốn nhảy ra phản bác lại, nhưng xong rồi sẽ bị coi khinh ngay lập tức, đủ thấy được dụng tâm hiểm ác.
"Cho nên ý của anh là, người nào bị đối phương nắm giữ tọa độ, chính là mục tiêu kế tiếp họ ra tay. Thế nhưng, đối phương sẽ hành động giống như khi đối phó Kiếm Quỷ, chờ tách ra đi riêng ư?" Hữu Ca nói.
Hàn Gia Công Tử gật đầu.
"Nhưng lần này rắc rối ở chỗ, chúng ta không biết mục tiêu bị đối phương nhắm tới là ai, cho nên không thể áp dụng biện pháp đã dùng ở Kiếm Quỷ lần trước." Hữu Ca nói.
"Hơn nữa, gã giúp Ngân Nguyệt chạy thoát, lại giúp thu mua trang bị, hiển nhiên đang mời gọi thêm người. Hiện nay chúng ta đã biết bọn họ có ba người là Bình Quả Thố, Đoạn Thủy Tiễn, Ngân Nguyệt; nếu như ba người này liên thủ ra tay, tôi nghĩ bất kỳ một người nào trong chúng ta đều khó lấy một chọi ba." Kiếm Quỷ nói.
Ngự Thiên Thần Minh dè dặt hỏi một câu: "Anh nói chúng ta, có bao gồm Thiên Lý chưa?"
"Đừng nói nhảm được không!!!" Đám còn lại cùng quát.
"Ngoại trừ ba người này, tôi dám khẳng định còn có một người nữa." Hàn Gia Công Tử nói.
"Còn một người? Ai thế?" Mọi người hỏi.
"Là ai thì tôi không biết, nhưng tôi chắc chắn gã tồn tại."
"Vì sao?"
"Lần đầu tiên, lần đầu tiên Kiếm Quỷ bị bọn chúng tìm đến là đã bị giết mất. Tử vong sẽ xóa bỏ toàn bộ trạng thái trên người, đây là thường thức, tin tưởng cái ký hiệu gì đó của bọn chúng cũng sẽ không ngoại lệ. Thế nhưng, sau đó Kiếm Quỷ vẫn mang theo ký hiệu dẫn bọn chúng tới quán rượu, gã ngu xuẩn kia, Đoạn Thủy Tiễn và Bình Quả Thố đều vẫn còn ở trong rừng lúc đó, cho nên khẳng định còn có một người nữa, đứng ngay trong công hội Đạo Tặc, làm ký hiệu lên người Kiếm Quỷ sau khi sống lại."
ps: Đếm ngược Cố Phi online (1)!
💬 Bình luận chương