Dịch: WindDK
Trước tiên Cố Phi cẩn thận nhìn xung quanh, thấy không có người chơi mới yên lòng đeo huy chương của Eddie lên.
Lúc này hắn mới thấy NPC trong thôn đều lập tức chú ý đến hắn, kể cả mấy người hắn đã hỏi qua. Điều này càng làm Cố Phi tin tưởng rằng cái văn ra vốn là để người chơi giết, có lẽ không đến mức không xoay sở nổi.
"Đi theo tôi!" Thôn trưởng đi ra khỏi phòng, cái lưng còng xuống đi phía trước. Cố Phi cùng Tiểu Vũ đi theo phía sau, Cố Phi chỉ hận thôn trưởng đi quá chậm, trái lại Tiểu Vũ vẻ mặt hưng phấn, không biết rốt cục nhiệm vụ này là của người nào.
Dẫn theo hai người, thôn trưởng đi tới giáo đường của Dạ Quang thôn.
Cửa lớn của giáo đường đã lâu không tu sửa, một nửa cánh cửa sắp sửa rơi khỏi bản lề. Trước cửa là một con đường bằng đá đã lâu không có ai quét dọn, trên con đường này mọc đầy cỏ dại. Thôn trưởng dẫn theo hai người đi trên con đường đá, đi được nửa đường bỗng dừng bước, cúi đầu nhìn xuống mặt đất.
"Tại đây..." Thôn trưởng dùng cây trượng của mình nện lên mặt đất: "Vết máu của Mạc Phỉ, mưa gió bao nhiêu năm rồi cũng không thể xóa hết nó."
Cố Phi cùng Tiểu Vũ cúi đầu nhìn phiến đá là thôn trưởng đang dùng gậy nện lên, có một vết màu đen. Theo ý của thôn trưởng, đây chính là máu.
"Đã có chuyện gì xảy ra?"Cố Phi hỏi.
"Là người sói!!" Thôn trưởng nói: "Có người sói ẩn nấp trong thôn của chúng ta!"
Người sói... Cố Phi âm thầm lẩm nhẩm, đây là một bộ tộc vô cùng xa xưa trong truyền thuyết phương Tây. Ngày thường là người, nhưng đến đêm trăng tròn sẽ hiện ra nguyên hình, mất đi ý thức, vô cùng hung tàn cuồng bạo. Càng đáng chết hơn là, nghe nói thời điểm người sói hiện nguyên hình, công kích cùng nhanh nhẹn đều tăng lên rất nhiều, nếu là một sinh vật có tốc độ nhanh như thế, vậy thì quả là có chút khó đối phó.
Trong lúc Cố Phi đang cân nhắc thì thôn trưởng cũng đang cằn nhằn liên miên về truyền thuyết người sói, Tiểu Vũ nghe cực kì chăm chú, còn móc ra giấy bút để ghi chép lại. Suy nghĩ của Cố Phi còn nhanh hơn những gì mà thôn trưởng nói đến, nghĩ xong thì thấy thôn trưởng nói: "Truyền thuyết nói người sói luôn e ngại những đồ làm bằng bạc, dũng sĩ, cậu có vũ khí bằng bạc không?"
"Không có." Cố Phi trả lời.
"Không cần lo lắng, tôi đã có chuẩn bị từ sớm. Đưa vũ khí của cậu cho tôi, tôi có thể mạ trên nó một tầng bạc." Thôn trưởng nói.
"Để sau được không? Tôi muốn tìm manh mối của người sói trước." Cố Phi nói.
"Lúc nào cần cũng có thể đến tìm tôi." Thôn trưởng nói xong, run run rẩy rẩy rời khỏi giáo đường.
"Vì sao không đưa vũ khí của ông cho ông ta mạ bạc?" Tiểu Vũ hỏi.
"À... Tui nghĩ, hẳn là nên kiếm một thanh đao hoặc cây kiếm để cho ông ta mạ bạc, chỉ sợ pháp trượng không thể tạo thành thương tích với người sói." Cố Phi lấy pháp trượng ra cho Tiểu Vũ xem, có thể thấy nó không hề sắc bén.
Tiểu Vũ gật gật đầu nói: "Có muốn dùng búa của tui không?"
"Có lẽ tui không cầm nổi..." Cố Phi nói. Mặc dù trong trò chơi nói không yêu cầu thuộc tính trang bị cùng nghề nghiệp, nhưng trên thực tế thì chỉ là không đem những số liệu yêu cầu đó ghi rõ mà thôi. Ví dụ như cái búa lớn của Tiểu Vũ, theo thông tin đã đưa ra thì đương nhiên pháp sư có thể sử dụng, nhưng sức anh không đủ để cầm nổi nó thì đó không phải là việc của chúng tôi rồi... Chẳng khác gì biến tướng của yêu cầu thuộc tính, hơn nữa không biết yêu cầu cụ thể là bao nhiêu, vô cùng b**n th**.
"À, vậy chúng ta đi mua binh khí mà ông có thể cầm được đi!" Tiểu Vũ nói.
"Tự tui đi là được rồi, không phải cô muốn làm nhiệm vụ đào vàng của mình sao? Cứ làm đi, khi nào mua xong tui sẽ tìm cô." Cố Phi nói.
"Vậy được rồi!" Tiểu Vũ đáp ứng: "Lát nữa gặp." Vẫy vẫy tay rồi đi về phía căn phòng lớn bên cạnh giáo đường.
Cố Phi vội vàng chạy đi, đuổi kịp thôn trưởng đã đi được nửa đường, lấy Viêm Chi Tẩy Lễ ra: "Thôn trưởng, giúp tôi mạ bạc lên cây đao này đi!"
Tuy Cố Phi cho rằng, với bản tính qua quýt của Tiểu Vũ, ắt hẳn cô ta sẽ không liên tưởng Viêm Chi Tẩy Lễ đến vũ khí mà sát thủ che mặt đã sử dụng hôm qua, nhưng "cẩn thận thì sẽ sử dụng được thuyền cả vạn năm", tốt nhất hắn vẫn đừng nên rêu rao quá thì hơn..
Thôn trưởng không nói hai lời, cầm lấy Viêm Chi Tẩy Lễ rồi lấy ra một cái chén nhỏ từ trong ngực, đổ ra một ít chất lỏng màu bạc lên thân đao, trong miệng lẩm bẩm, tiếp theo ngân quang lóe lên, màu sắc tổng thể của Viêm Chi Tẩy Lễ không hề thay đổi, chỉ là trên lưỡi đao có một vạch màu bạc ẩn hiện, lúc thấy lúc lại không rõ nó đâu.
"Dũng sĩ, nhờ cậu rồi." Thôn trưởng đem Viêm Chi Tẩy Lễ giao trả lại cho Cố Phi.
Cố Phi ngước mắt xem xét. Tên của Viêm Chi Tẩy Lễ đã thay đổi thành Thần Thánh Viêm Chi Tẩy Lễ, ngoài tăng 30% tỷ lệ hỏa pháp thì có thêm một thuộc tính: Ngăn cản tái sinh.
💬 Bình luận chương