Bành Viễn Chinh do dự một chút, rồi gọi điện thoại cho Lý Tuyết Yến, quyết định sáng ngày mai đích thân ra mặt tiếp đãi đoàn phỏng vấn.
Sáng ngày 14 tháng 4, trời xuân tươi đẹp. Đoàn phỏng vấn của cơ quan truyền thông cấp tỉnh gồm 19 người, trong đó có cả Phó trưởng ban tuyên truyền Quận ủy Tân An Lý Lũng, đi trên một chiếc minibus tới thị trấn Vân Thủy sưu tầm dân ca.
Đoàn phỏng vấn gồm sáu cơ quan đơn vị truyền thông cấp tỉnh hợp thành.
Tờ "Giang Bắc Nhật Báo" của Tỉnh ủy có ba người, Tờ "Bắc Phương Vãn Báo" có ba người, tờ Kim Nhật thần báo có bốn người, Tờ "Giang Bắc Giáo Dục" và "Giang Bắc Kiến Thiết Báo", mỗi tờ có bốn người…quy mô khá lớn.
Theo yêu cầu của Tỉnh ủy và Ban tuyên truyền Tỉnh ủy, trong vòng hai tháng hoạt động, đoàn phải đi khắp các thành phố và quận huyện trọng điểm, phát hiện những điểm sáng tin tức, đặc biệt nhấn mạnh vào thành tưu cải cách và mở cửa của tỉnh Giang Bắc. Đương nhiên không chỉ "ca tụng", mà còn phát hiện những vấn đề chưa được đưa ra ánh sáng.
Người cầm đầu của "Bắc Phương vãn báo" là Giang Ninh Trinh. Cô ta là người Tân An, đương nhiên được phái xuống.
Xe của đoàn phỏng vấn đến thị trấn Vân Thủy, phần đông phóng viên trên xe đều ghé sát vào cửa kính ngắm nhìn các nhà xưởng, xí nghiệp chạy dài ở hai bên đường cái, bán tán rôm rả.
Một thị trấn, mà xí nghiệp phân bố dày đặc như thế, có thể nói là hiếm thấy.
Mã Diễm Lê, người càm đầu đội phóng viên của Giang Bắc Nhật Báo, kinh ngạc cười nói:
- Trưởng ban Lý, thị trấn Vân Thủy này đúng là không bình thường, dù diện mạo thị trấn không có gì nổi bật, nhưng xí nghiệp nhiều như vậy, hẳn là thị trấn rất giàu có.
Lý Lũng mỉm cười:
- Ừ, phóng viên Mã, thực lực kinh tế thị trấn Vân Thủy tương đối mạnh, giá trị tổng sản lượng công nghiệp còn cao hơn một huyện nông nghiệp bình thường. Các vị tới hơi sớm, nếu đến vào dịp sáu tháng cuối năm, không chỉ thực lực kinh tế của thị trấn cao hơn một bậc, mà diện mạo thị trấn cũng có sự đổi mới rõ rệt. Bạn đang đọc truyện được ăn những món ăn ngon không ô nhiễm như thế này đâu.
Mã Diễm Lê cười hì hì, gọi các đồng nghiệp ngồi vào bàn.
Lý Tuyết Yến phất phất tay.
Chủ nhiệm văn phòng Đảng chính Lý Tân Hoa vội dẫn theo vài nhân viên bắt đầu mang trà, rượu lên, phục vụ chu đáo, khiến đám phóng viên hơi ngại ngùng.
Thật ra đặt ba bàn đồ ăn này cũng không bao nhiêu tiền, nhưng chất lượng hơn hẳn so với đi nhà hàng hạng sang.
Bành Viễn Chinh bước vào phòng ăn. Lý Tuyết Yến ngẩn người, cô không ngờ Bành Viễn Chinh lại đến đây. Theo cô nghĩ, lúc này Bành Viễn Chinh nghênh đón đám phóng viên một chút là đã nể mặt họ lắm rồi, không cần phải xuất hiện trong bữa cơm trưa.
- Viễn Chinh…
Lý Tuyết Yến hạ giọng hỏi:
- Anh muốn tới à?
- Không, tôi chỉ tới nói mấy câu.
Bành Viễn Chinh cười cười, cũng thấp giọng nói:
- Ngòi bút của phóng viên có thể cứu người, cũng có thể giết người một cách vô hình…Chúng ta đối với họ khách khí một chút, ngòi bút trong tay họ có thể công bằng khách quan một chút đối với chúng ta.
Nói xong, Bành Viễn Chinh bước tới gần ba bàn ăn, cười nói:
- Các bạn phóng viên, chúng tôi vốn định tìm nhà hàng thượng hạng để chiêu đãi các vị, nhưng nghĩ đến các bạn chạy cả một buổi sáng đã mệt lắm rồi, cho nên sắp xếp ở căn tin.
Điều kiện đơn sơ, nếu có chỗ nào không chu toàn, rất mong mọi người thông cảm!
Một đám phóng viên đều đứng dậy, nói lời cảm tạ. Mã Diễm Lê cười nói:
- Bí thư Bành, ngài thật sự là quá khách khí. Hôm nay đồ ăn rất phong phú, hương vị rất thơm ngon. Tôi đại diện cho các đồng nghiệp trong đoàn cảm tạ sự khoản đãi nhiệt tình của lãnh đạo thị trấn!
Lý Tân Hoa kính cẩn bưng một ly rượu tới cho Bành Viễn Chinh. Bành Viễn Chinh giơ cao ly rượu:
- Các vị, tôi đại diện cho Đảng ủy chính quyền thị trấn Vân Thủy hoan nghênh và cảm tạ các vị đến thị trấn Vân Thủy sưu tầm dân ca! Tôi mời mọi người một ly!
Bành Viễn Chinh đứng tại chỗ, hướng về mọi người kính một ly, rồi lặng lẽ đi ra.
Tôn Phục Lâm nhìn theo bóng lưng Bành Viễn Chinh, không kìm nổi, quay sang Mã Diễm Lê nói nhỏ"
- Chị Mã, người ta nói Bí thư tiểu Bành rất cứng rắn, rất hống hách, tôi thấy chỉ là lời đồn! Đây là một cán bộ trẻ tuổi, rất lễ độ, rất khiêm tốn!
Mã Diễm Lê khẽ mỉm cười:
- Đúng vậy, hắn là một người đàn ông rất phong độ, trong quan trường không thấy nhiều đâu.
Giang Ninh Trinh ngồi bên cạnh cười nhạt, nói một cách khinh thường:
- Tiểu Tôn, hắn có cứng rắn, cũng đâu biểu lộ trước mặt cậu? Bất quá là biết diễn trò thôi!
Tôn Phục Lâm không cho là đúng, định phản bác Giang Ninh Trinh, nhưng Mã Diễm Lê ra hiệu bằng mắt, liền thôi. Bất kể Bành Viễn Chinh là người như thế nào, hôm nay người ta đối đãi nhiệt tình với mình như vậy là chu đáo lắm rồi. Ăn cơm của người ta, lại nói này nói sau lưng người ta, không được lễ phép.
💬 Bình luận chương