Từ văn phòng Trưởng ban Tống bước ra, Bành Viễn Chinh như trút được gánh nặng.
Bí thư Tiết bất mãn không phải vì bản thảo của Lưu Cường không tốt, mà chính là bản thân của Lưu Cường.
Cho dù là Lưu Cường viết ra được một bản thảo chất lượng cao thì Bí thư Tiết cũng không hài lòng. Nói cách khác, Bí thư Tiết điểm danh Bành Viễn Chinh viết, tuy nhiên chỉ là một cách ngụy trang để giải phóng cảm xúc bất mãn trong lòng. Bất kể Bành Viễn Chinh viết bản thảo như thế nào, miễn là không quá tệ thì Bí thư Tiết đều chọn dùng.
Mục đích của ông ta chính là đả kích Lưu Cường. Đây mới chính là vấn đề mấu chốt.
Loại chi tiết tinh tế này cũng chỉ có những lãnh đạo cao tầng như Trưởng ban Tống mới có thể nhìn thấy rõ. Nếu không có ông ta ám chỉ và nhắc nhở, Bành Viễn Chinh còn muốn lãng phí thời gian của mình cho cái bản thảo này. Bạn đang đọc truyện được bản thảo thì đến phòng Tin tức này làm gì? Tuổi trẻ cường tráng mà làm mấy cái việc vặt không xong.
Tôn Bình vỗ bàn một cái rầm.
Bành Viễn Chinh ngẩng đầu nhìn Tôn Bình đang hùng hổ, khóe miệng đột nhiên nở nụ cười châm chọc:
- Phó trưởng phòng Tôn ở phòng Tin tức này nhiều năm cũng chưa từng viết loại bản thảo như vậy. Phó trưởng phòng Tôn cũng chỉ làm được những việc hậu cần thôi. Tôi nghe nói căn tin cơ quan còn thiếu một đầu bếp nữ, Phó trưởng phòng Tôn không ngại thì thử một lần.
Nghe xong lời đối chọi gay gắt của Bành Viễn Chinh với Tôn Bình, Vương Na không kìm nổi cười rộ lên.
Tôn Bình thẹn quá hóa giận, gạt một cái khiến cái tách trên bàn rớt xuống đất một cái bịch.
Cô căm tức chỉ tay vào Bành Viễn Chinh, đang định mắng lại thì nghe Cung Hàn Lâm phẫn nộ đập bàn, nổi giận nói:
- Im miệng hết cho tôi! Các người xem lại bộ dạng của các người bây giờ. Đồng chí lão thành cũng không giống đồng chí lão thành, tân đồng chí cũng không có bộ dạng của tân đồng chí.
Đúng lúc này, Chu Thành Dung sắc mặt âm trầm đi đến.
Cung Hàn Lâm liền đè nén cơn tức giận, vẻ mặt tươi cười tiếp đón:
- Phó trưởng ban Chu.
Chu Thành Dung trầm giọng nói:
- Bản thảo giao cho đồng chí Tiểu Bành viết xong chưa? 2h chiều nay sẽ họp, Bí thư Tiết đang chờ bản thảo.
Cung Hàn Lâm xấu hổ nói:
- Thật ngại quá, Phó trưởng ban Chu. Bản thảo thật ra Tiểu Bành viết xong rồi, nhưng tôi còn phải chỉnh sửa lại một chút. Xin lãnh đạo chờ cho một chút.
- Không còn thời gian nữa!
Chu Thành Dung đưa tay qua.
Cung Hàn Lâm do dự một chút, bất đắc dĩ đưa bản thảo của Bành Viễn Chinh cho Chu Thành Dung.
Quả nhiên không ngoài sở liệu của Cung Hàn Lâm. Chu Thành Dung đứng tại chỗ xem, sắc mặt hoàn toàn trở nên khó coi. Ông ta thuận tay ném bản thảo của Bành Viễn Chinh lên trên bàn, lạnh lùng nói:
- Tiểu Bành, bản thảo này là như thế nào? Bản thảo của Lưu Cường cậu có muốn ăn cắp ý thì cũng phải lựa thời điểm chứ? Muốn lừa gạt Bí thư Tiết hay là lừa gạt tôi?
- Nếu cậu là tân đồng chí bình thường thì không nói gì. Nhưng vấn đề ở chỗ là cậu có trình độ. Bản thảo này chỉ phát huy ba phần trình độ, chẳng phải là dùng mánh lới hay sao?
Chu Thành Dung nổi giận.
Là lãnh đạo phân công quản lý, trước mặt người khác răn dạy một đồng chí còn trẻ tuổi. Loại tình huống này thì ít gặp.
Bành Viễn Chinh im lặng cúi đầu không nói. Bất kể thế nào, hắn cũng không thể tranh luận với lãnh đạo phòng. Cho dù Chu Thành Dung không nể mặt hắn, hoặc là có ý làm khó dễ.
Cung Hàn Lâm âm thầm thở dài. Trải qua khó khăn như vậy mới xuất hiện một nhân viên ưu tú như Bành Viễn Chinh ở Ban Tuyên giáo, chỉ sợ phải như vậy mà chìm xuống.
Mã Tự cũng âm thầm tiếc nuối, đồng thời cũng ngạc nhiên khi thấy Chu Thành Dung tức giận vì một cái bản thảo.
💬 Bình luận chương