Phùng Thiến Như và những cán bộ ở thị trấn Vân Thủy coi như là người quen, gặp mặt có mấy phần thân thiết.
- Phùng tổng, chào cô.
Lý Tuyết Yến bắt tay Phùng Thiến Như, nhẹ nhàng nói:
- Chúc mừng hai người! Chúc cô và Chủ tịch huyện Bành trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!
Mặt Phùng Thiến Như ửng đỏ:
- Cảm ơn, mời Bí thư Lý vào.
Cổ Lượng và mấy lãnh đạo thị trấn Vân Thủy cũng đến bắt tay Phùng Thiến Như, trước kia đã từng giao thiệp, xem như người không xa lạ.
Điền Minh thấy người của thị trấn Vân Thủy, rất vui mừng, đón đám người Lý Tuyết Yến vào đại sảnh, bố trí chỗ ngồi.
Lúc này, Bí thư Đảng ủy kiêm Tổng giám đốc tổng công ty khí than Mạnh Kiến Tây và Phó tổng Cảnh Đại Niên, một trước một sau đi tới, thấy Mạnh Cường đứng ở cửa đón khách, nụ cười của y đờ ra. Mà Cảnh Đại Niên thì khiếp sợ liếc nhìn Bành Viễn Chinh, thầm nghĩ thảo nào có có tin đồn nói Bành Viễn Chinh lai lịch không nhỏ, thì ra sau lưng hắn là Mạnh Cường!
Nhưng…Mạnh Cường có thế lực lớn như vậy sao? Trong đầu Cảnh Đại Niên lập tức hiện lên sự hoài nghi giống như Mạnh Kiến Tây. Bạn đang đọc truyện được , chẳng hạn như hai bàn của lãnh đạo thành phố và bàn của những bạn học cũ.
Không chỉ có Bành Viễn Chinh uống, Phùng Thiến Như cũng uống mấy ly vang đỏ, không lâu sau, mặt liền đỏ bừng. Từ Tiểu thấy vậy, vội vàng chạy tới uống thay cho cô không ít rượu.
Từ lúc bắt đầu đến lúc mời rượu, chừng nửa giờ. Khi hai người mời rượu được một nửa số bàn, khách ở một số bàn lại bắt đầu ra về. Dịp như thế này, không ai thật sự có lòng ăn uống, mời rượu vừa xong, là lục tục rời đi.
Bành Viễn Chinh và Phùng Thiến Như đi tới bàn của ba người Mã Thiên Quân, các viên chức các ngành đang ngồi, liền kính cẩn đứng dậy. Ba người Mã Thiên Quân càng lo sợ, cố gượng cười, hết sức lúng túng.
💬 Bình luận chương