Vẻ mặt bình tĩnh, Bành Viễn Chinh đi về phía phòng làm việc của Cung Hàn Lâm.
Trên hành lang, các cán bộ cơ quan đi ngược lại, dừng bước nhìn hắn chào hỏi, nhường đường.
Bành Viễn Chinh có một phong cách hết sức rõ ràng, được truyền tụng trong cơ quan Ủy ban nhân dân huyện. Đối với nhân viên bình thường trong cơ quan hắn hết sức khách khí và tôn trọng, không chút làm cao, nhưng đối với cán bộ lãnh đạo thì nghiêm khắc, đầy vẻ uy nghiêm.
Điều đó tạo nên một cảnh tượng hơi khác thường: trước mặt Bành Viễn Chinh, nhân viên bình thường tỏ ra thoải mái, ngược lại những cán bộ có cấp bậc thì lại rất thận trọng. Bạn đang đọc truyện được khỏe hả?
Nghiêm Hoa sâu kín thở dài, nhìn Bành Viễn Chinh một lúc, rồi nhẹ nhàng nói:
- Đồng chí Viễn Chinh, tôi có thể làm phiền cậu một chuyện được không?
Bành Viễn Chinh ngẩn ra:
- Chị Nghiêm, chị nói đi, đừng có khách khí như vậy.
- Cậu có thể giúp tôi hỏi Hoàng tổng của tập đoàn Tin Kiệt…
Mặt Nghiêm Hoa đỏ lên, ngập ngừng hồi lâu mới hạ giọng nói:
- Hỏi giúp tôi, có phải Tả Kiến theo một phụ nữ ở công ty…
Bành Viễn Chinh kinh hãi, mà Nghiêm Hoa thì bối rối cúi đầu.
- Chị Nghiêm, hay đó chỉ là lời đồn? Anh Tả không phải là người như thế, tôi cảm thấy không có khả năng…
Bành Viễn Chinh an ủi Nghiêm Hoa.
Vẻ mặt ảm đạm, Nghiêm Hoa lắc đầu, lấy trong ví ra hai tấm hình nhăn nhúm, đưa cho Bành Viễn Chinh. Bành Viễn Chinh nhìn lướt qua, thấy Tả Kiến ôm một cô gái xinh đẹp chụp ảnh chung, bối cảnh dường như ở trước một tòa cao ốc Hồng Kông.
Bành Viễn Chinh liên tục xoa xoa tay, an ủi Nghiêm Hoa mấy câu, rồi cũng không biết nên nói thế nào.
Nghiêm Hoa cắn chặt môi:
- Trong lúc tình cờ, tôi phát hiện hai tấm ảnh này trong túi ông ấy. Cô gái này hẳn là người của công ty đưa ra thị trường của tập đoàn Tin Kiệt… Cậu giúp tôi hỏi thăm, tôi nghĩ…
Nghiêm Hoa nói tới đây, xấu hổ và giận dữ tựa đầu trên ghế salon nghẹn ngào, đôi vai run lên.
Từ lúc Tả Kiến vào tập đoàn Tin Kiệt làm việc, bắt đầu đi sớm về trễ, thậm chí mấy ngày không về nhà. Lúc đầu Nghiêm Hoa còn tưởng là công việc bận rộn, về sau, cô có cảm giác, Tả Kiến đã bắt đầu thay đổi.
Trường hợp của Tả Kiến đưa thân vào vòng xa hoa trụy lạc, cũng không có gì lạ. Điều này một lần nữa chứng minh một chân lý không thể tranh cãi: Đàn ông có tiền thì hư hỏng, đàn bà thì hư hỏng vì tiền.
Bành Viễn Chinh do dự một chút, đi qua vỗ nhẹ bả vai Nghiêm Hoa, nhẹ nhàng nói an ủi:
- Chị Nghiêm, chị đừng vội đau khổ, trước hết chúng ta tìm hiểu rõ ràng chuyện gi xảy ra rồi hãy nói! Như vậy đi, tôi giúp chị nói chuyện với Tả Kiến một chút, xem anh ấy…
Nghiêm Hoa nghẹn ngào ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, nhìn Bành Viễn Chinh nói:
- Chuyện gì xảy ra, tôi rõ ràng nhất… Thật ra thì ly hôn cũng xong, nhưng dù gì tôi cũng là lãnh đạo huyện, sao lại phải thua kém loại người này?
Bành Viễn Chinh không biết phải trả lời sao, không thể làm gì khác hơn là cười trừ.
Nghiêm Hoa khóc một lát, tâm trạng dần dần bình tĩnh lại, bỗng nhiên cô đứng dậy, định rời đi, nhưng không ngờ bởi vì đứng lên quá đột ngột, hoặc cũng vì gần đây tâm lực quá mệt mỏi, sức khỏe suy kiệt, trước mắt một trận đầu váng mắt hoa, thân hình lảo đảo một cái, liền ngã xuống.
Bành Viễn Chinh sợ hết hồn, theo phản xạ đỡ lấy Nghiêm Hoa.
Cả thân thể Nghiêm Hoa ngã vào lòng Bành Viễn Chinh, đột nhiên cô ôm chặt lấy hắn, tựa vào vai hắn khóc nức lên. Tuy nhiên, tựa như cô vẫn còn giữ được lý trí mạnh mẽ của một phụ nữ kiên cường trên quan trường, tiếng khóc vô cùng kìm nén, như tiếng gào thét lặng lẽ phát ra từ sâu trong nội tâm.
Bành Viễn Chinh lúng túng giang hai tay ra, thân hình cứng đờ ngay tại chỗ.
💬 Bình luận chương