Nghiêm Hoa gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Được, Chủ tịch huyện Bành. Tuy nhiên, chuyện này có cần thảo luận ở hội nghị một chút không?
Bành Viễn Chinh trầm ngâm một lát, gật đầu nói:
- Có thể. Như vậy đi. Nghiêm đại tỷ, sáng ngày mai chúng ta tranh thủ mở hội nghị, sau đó chị giới thiệu sơ lược tình hình cho các đồng chí có mặt ở đây.
Bành Viễn Chinh nói xong, lại gọi Quách Vĩ Toàn tới.
- Lão Quách, công ty Quang Minh triển khai hoạt động không đúng quy định, tôi nghi ngờ chữ tín và thực lực của họ. Như vậy, tôi chuẩn bị loại bỏ công ty Quang Minh, thay bằng công ty Tân Thành, anh cảm thấy thế nào?
Bành Viễn Chinh hạ giọng nói.
Quách Vĩ Toàn nhướng mày, lập tức đồng ý:
- Ý của tôi cũng là loại bỏ họ! Chưa nói đến thực lực, chỉ riêng tác phong, chẳng khác kẻ phá hoại, lúc đầu thì sửa đổi thiết kế dự án, sau đó lại tự tiện vào hiện trường uy h**p huyện. Một doanh nghiệp như vậy, không thể nào hợp tác lâu dài, chúng ta nhất định phải suy nghĩ cẩn thận, kiên quyết thay nhà đầu tư.
- Tốt, chúng ta cứ định như vậy. Lão Quách, anh đừng để lộ chuyện này, âm thầm liên lạc với phía công ty Tân Thành, xem họ có còn ý định đầu tư hay không. Nếu còn, như vậy, chúng ta sẽ quyết định thật nhanh!
Bành Viễn Chinh lạnh lùng phất phất tay.
Quách Vĩ Toàn lưỡng lự một chút:
- Chủ tịch huyện Bành, Chủ tịch thành phố Chu, có cần…
- Không cần. Chủ tịch thành phố Chu là một lãnh đạo rất có nguyên tắc. Lãnh đạo đã biểu lộ thái độ, yêu cầu chúng ta nghiêm khắc dựa theo nguyên tắc và chế độ mà làm.
Khóe miệng Bành Viễn Chinh thoáng hiện một nụ cười nghiền ngẫm:
- Thật ra thì chiều hôm nay, thái độ của Chủ tịch thành phố Chu đã nói rõ vấn đề rồi.
Bành Viễn Chinh vừa đi vừa nói chuyện với Quách Vĩ Toàn, đi tới trước xe, liền lên xe trở về Ủy ban nhân dân huyện.
…
Sáng hôm sau, Ủy ban nhân dân huyện triệu tập phiên làm việc của Chủ tịch huyện.
Lúc Bành Viễn Chinh chạy tối phòng họp, Lý Minh Nhiên, Nghiêm Hoa, Quách Vĩ Toàn, Tôn Thắng Tuấn, Đổng Dũng và Ninh Hiểu Linh, sáu Phó chủ tịch huyện đã có mặt.
Chánh văn phòng Ủy ban nhân dân huyện Vương Hạo bước tới, định kéo ghế cho Bành Viễn Chinh, Bành Viễn Chinh lắc đầu, ngăn y lại. Bạn đang đọc truyện được kỵ.
Vì vậy, Bành Viễn Chinh lạnh lùng cười:
- Có gì mà không vẻ vang? Bản thân huyện Lân là một huyện nghèo khó, nổỉ tiếng gần xa trong thành phố! Thu nhập bình quân đầu người của chúng ta, là thấp nhất toàn thành phố, ở toàn tỉnh, cũng thuộc loại có hạng từ dưới lên! Nếu như một huyện như chúng ta mà không thể trình báo huyện nghèo, vậy thì còn huyện nào đủ tiêu chuẩn?
Cho dù mấy dự án này hoạt động thành công, cho thấy hiệu quả và lợi ích, cũng sẽ không thể nhanh chóng thay đổi diện mạo của một huyện nghèo khó lạc hậu như huyện Lân! Mấy chục năm nghèo khổ, mà muốn thay đổi chỉ trong một hai năm là điều không thực tế. Như vậy đi, chúng ta trực tiếp biểu quyết! Cá nhân phục tùng tổ chức, thiểu số phụ tùng đa số!
Bành Viễn Chinh nói xong, liền giơ tay lên.
Bành Viễn Chinh vừa giơ tay, Lý Minh Nhiên, Nghiêm Hoa, Quách Vĩ Toàn lập tức giơ tay. Ninh Hiểu Linh do dự một lát, cũng giơ tay lên.
Tôn Thắng Tuấn và Đổng Dũng ngồi đó, sắc mặt hết sức khó coi. Cuối cùng, mặt lúc xanh, lúc đỏ, Tôn Thắng Tuấn cũng chầm chậm giơ tay lên. Đổng Dũng nghiến răng, căm tức nhìn Tôn Thắng Tuấn.
💬 Bình luận chương