Chương 222: Hàn Ngạo Kỳ
Chương 223: Giao đấu
“Phá Không Thương.”
Hàn Ngạo Kỳ mạnh mẽ đâm ra một thương. Cỗ năng lượng kinh khủng nàng tích lũy đột nhiên bạo phát, tập trung trong một vùng diện tích nhỏ bé, nhọn hoắt như một mũi thương hư ảnh, tạo ra sức xuyên phá kinh khủng, đủ để đánh xuyên sức phòng thủ của một tôn Tứ phẩm tầng sáu đỉnh phong. Một chiêu này của nàng, ngược lại có phần tương tự như mũi tên mà kẻ áo đen bí ẩn từng sử dụng để tấn công Trần Nguyên.
Chỉ là, chiêu số không quỷ dị như đối phương, sức tập trung cũng không bằng.
“Minh Không quyền.”
Trần Nguyên vung ra nắm đấm, trực diện chống lại chiêu thức của đối phương. Cố sức mạnh kh*ng b* từ trong thân thể hắn, thông qua kinh mạch trên tay, hội tụ lại dưới nắm đấm, giải phóng dưới dạng xung kích, so với chiêu thức của đối phương còn mạnh hơn đến mấy lần.
Hai cỗ năng lượng trực diện va chạm; năng lượng kh*ng b* bạo tạc quét ngang ngàn trượng lôi đài, nhấc lên sóng xung kích hủy diệt khiến cho kết giới mặt ngoài rung chuyển dữ dội, dọa cho đám học sinh quan chiến mà tu vi yếu một chút khẽ run lên. Ngay cả mặt sàn lôi đài bên dưới chỗ va chạm cũng sinh ra vết rạn nho nhỏ.
“Mạnh thật.” Hàn Ngạo Kỳ kinh dị hô thầm. Một đòn vừa rồi, nàng là nghiêm túc, cũng sử dụng rất nhiều lực lượng. Vậy mà đối phương chỉ hời hợt một quyền liền có thể đánh tan, thậm chí dư ba thổi ngược lại phía sau khiến nàng có chút khó chịu. nàng có thể nhìn ra, cảnh giới của Trần Nguyên không cao hơn nàng. Từ trước đến này, ở cùng một cảnh giới, Hàn Ngạo Kỳ luôn luôn có thể dùng sức mạnh nghiền ép đối phương, nay thế mà bị cường thế trấn áp trở lại, điều này sao có thể khiến nàng không kinh dị cho được?
“Không thể trực diện đối cứng.” Ngay lập tức Hàn Ngạo Kỳ rút ra kết luận. Chiến ý cũng càng lúc càng mạnh, tựa như một ngọn lửa mãnh liệt không thể dập tắt.
Hết thảy những suy nghĩ của Hàn Ngạo Kỳ chỉ diễn ra trong chưa đầy một phần nghìn một cái nháy mắt. Động tác của nàng chưa từng chậm lại một nhịp. Vô số trận chiến với các kẻ địch đến từ phương Bắc để nàng hiểu được, chỉ một thời khác đánh rơi nhịp độ trận chiến, nàng sẽ phải trả giá đắt.
Thân hình Hàn Ngạo Kỳ thoắt một cái biến mất, ngay sau đó xuất hiện phía trên đầu Trần Nguyên, khoảng cách chỉ chừng trăm trượng không đến.
“Hỏa Vũ Liên thương.”
Trong khoảng thời gian chưa đầy một hơi thở, Hàn Ngạo Kỳ liên tiếp đâm ra một vạn mũi thương; mỗi mũi thương mang theo linh lực hỏa thuộc tính, sắc bén kinh người, nhiệt độ nóng khủng khiếp và ẩn chứa trong đó cỗ sức mạnh tương đương với một tôn Tứ phẩm tầng một.
Giờ khắc này, bên trên Trần Nguyên, che kín bầu trời lã hỏa diễm rực rỡ như pháo hoa, nở rộ chói lọi ngay giữa ban ngày. Tất cả ào ào dội lên đầu hắn, tựa như một trận mưa rào mãnh liệt nhất, ẩn chứa sức mạnh kinh khủng. Trần Nguyên bình tĩnh khẽ vung tay. Vô cùng vô tận Hạo Nhiên chính khí phun trào, hình thành nên một ngàn tám trăm thành Hạo Nhiên kiếm khí, sắp xếp tại các vị trí đặc thù, hình thành nên một kiếm trận phức tạp. Mỗi một thanh kiếm ông ông run lên, tản mát ra thứ kiếm khí sắc bén kinh người, liên kết trong kiếm trận, khí cho cả một vùng không gian sâu năm mươi trượng, ngang dọc mỗi chiều ba trăm trượng bị bao phủ bởi vô số kiếm ảnh tàn phá. Đầy trời hỏa vũ đụng phải kiếm ảnh, ngay lập tức bị xoắn nát, bị nghiền ép, không một công kích có thể tiến sâu quá mười trượng.
Hàn Ngạo Kỳ gặp thế công dễ dàng bị hỏa giải; nàng không ham chiến mà lựa chọn rút lui.
Bất quá, nàng còn chưa kịp di động thân thể thì chợt thấy xung quanh mình không biết từ lúc nào bị vây đầy bởi kiếm khí, cùng loại với kiếm khí đã phá tan hỏa vũ của nàng. Hạo Nhiên kiếm khí. Chúng hình thành nên thế công, vây kín bốn phương tám hướng xung quanh nàng, ngay cả đỉnh đầu cũng có hàng trăm thanh kiếm sắc bén reo hò trong nhịp điệu rợn người. Và vị trí trống duy nhất dưới chân thì giờ đây bị lấp kín bởi kiếm trận kinh khủng kia.
“Hắn làm sao có thể làm được?” Hàn Ngạo Kỳ trong lòng chấn kinh không thôi.
Nàng có thể nhìn ra, mỗi một thanh hạo nhiên kiếm khí kia sắc bén vô cùng; để duy trì chúng tồn tại cần tiêu hao không ít linh lực. Hơn thế nữa, tổ hợp thành trận pháp? Kiếm trận? Cùng một lúc chỉ huy hơn một vạn thanh kiếm khí, sắp xếp thành mấy tòa trận pháp không ngừng vận chuyển, sức mạnh tinh thần của đối phương lại kh*ng b* đến nhường nào? Và còn cả thiên phú trên kiếm đạo, ngộ tính trên trận pháp cần đòi hỏi cao đến bao nhiêu mới có thể phát động ra thế công kinh người như thế này?
Bất quá, từ đây, nàng có thể xác định, thể nội linh lực và sức mạnh tinh thần của đối phương đã vượt qua quá xa tu sĩ cùng cảnh giới thông thường, thậm chí so với nàng áp đảo quá nhiều.
Tu sĩ có tinh, khí, thần, ba mặt. Tinh, là những gì tinh túy nhất của cơ thể, cũng là huyết nhục thăng hoa tạo nện. Khí, đại biểu cho năng lượng trong cơ thể, cũng là linh lực vậy. Mà thần, chính là thần hồn, tinh thần của tu sĩ. Khí và thần, đối phương đều quá mạnh, Hàn Ngạo Kỳ không cho rằng nàng có thể thông qua đây xông ra thắng lợi.
“Như vậy, cần phải thăm dò nhục thể.” Hàn Ngạo Kỳ cấp tốc đưa ra kết luận.
Ý nghĩ trong đầu vận chuyển là vậy, thế mà, trường thương trên tay nàng chưa từng chậm một nhịp nào. Khí thế toàn thân nàng dâng trào, trường thương trong tay vũ động như múa đánh ra vô số thương khí, phá tan vô số kiếm khí muốn công kích nàng, áo bào của nàng bay phấp phới trong gió, mái tóc buộc cao nhảy múa tung bay, cả người nàng toát ra cỗ khí chất hiên ngang oai hùng, anh tư phấn chấn, cả người sừng sững giữa thiên địa tựa như một tôn chiến thần trong truyền thuyết.
Không qua ba hơi thở, ánh mắt nàng sáng lấp lóe.
“Ngay chỗ này. Xuyên Sơn Chỉ” Hàn Ngạo Kỳ quát khẽ, trường thương trong tay tích lũy linh lực đã lâu, đột nhiên bạo phát, hóa thành một chùm ánh sáng đỏ rực, xuyên thủng qua không gian, xé rách kiếm trận, mở ra một lối thông đạo dài.
Đây là kết quả nàng quan sát kiếm trận vận chuyển trong mấy hơi thở, cấp tốc phân tích quy luật, tìm ra nơi yếu địa phát động công kích. Dù không phải là nơi mắt trận yếu nhất, thế nhưng nơi này tương đối yếu hơn các vị trí khác, chỉ cần nàng vận dụng đủ lực lượng, nàng có thể phá vỡ trong một lần.
Hàn Ngạo Kỳ không chút do dự xuyên qua lỗ trống thoát ra khỏi cái bẫy này. Nếu như để cho kiếm trận kinh khủng phía dưới dân lên giảo sát, vậy nàng e rằng phải gánh chịu áp lực kinh khủng. Càng sớm thoát ra càng tốt.
Thế mà, vừa thoát ra khỏi kiếm trận, tâm thần chưa kịp định hình lại, đón chờ Hàn Ngạo Kỳ là ba đạo lôi đình kiếm khí, mở rộng đến trăm trượng, mỗi một đạo kiếm khí mang theo lực lượng của một tôn Tứ phẩm tầng năm chân chính, một tại trên đầu, một tại trước mặt, một tại dưới chân. Nếu như không phải nhận lấy lôi đài trận pháp áp chế, mỗi một đạo lôi đình kiếm khí này đầy đủ để hủy diệt hoàn toàn sông núi, đại địa cùng mọi sinh vật sống trong bán kinh một ngàn dặm có thừa.
“Nguy…” Hàn Ngạo Kỳ trừng to hai con mắt, kinh hô.
Một tay nàng bấm pháp quyết. Bất quá, tốc độ của nàng vẫn là chậm một nhịp. Thân thể nàng trong một nháy mắt bị chôn vùi bởi ba cỗ kiếm khí kinh khủng tới cực điểm, kiếm ý sắc bén xé rách không gian, lực lượng lôi đình kh*ng b* hủy diệt hết thảy vạn vật, bao quát cả một phần kiếm trận chưa tan gần đó.
Xung quanh lôi đài, mấy vạn học sinh quan chiến trừng lớn đôi mắt khó thể tin, tiếng kinh hô lan tràn. Ngay cả mấy vị thiên kiêu trong Thập Kiệt cũng bàn tay nắm chặt, con mắt mở to không dám chớp, bờ vai khẽ run, sau lưng mồ hôi chảy ròng ròng. Bọn hắn thử đặt bản thân vào trong tình huống của Hàn Ngạo Kỳ, tự vấn lòng hỏi thăm liệu có thể chống đỡ thế công mãnh liệt đến như thế của Trần Nguyên. Quá một nửa đưa ra câu trả lời phủ định. Phần còn lại rút ra kết luận, dù có thể tránh thoát cũng phải bỏ ra cái giá không nhỏ.
Trần Nguyên vẫn chưa buông lỏng. Hắn nhìn chằm chằm vào nơi ba đường lôi đình kiếm khí giao nhau, chờ đợi cho khói bụi, lôi đình và sóng xung kích tán đi. Quả nhiên, khi tầm nhìn rõ ràng trở lại thì tại vị trí đó chỉ có một nửa thân thể của Hàn Ngạo Kỳ lơ lửng giữa không trung. Bất quá, không có cảnh tượng máu me be bét như trong tưởng tượng, cũng không có cảnh xương cốt bị đánh nát tan tành. Nửa thân nàng xuất hiện trong đó chỉ có ngọn lửa đỏ rực cháy hừng hực không ngừng.
“Hỏa thuật hóa thân?” Trần Nguyên lên tiếng, ánh mắt hướng về nơi khác trong lôi đài.
Quả nhiên, tại vị trí của hắn nhìn về, từ trong hư không, bỗng nhiên xuất hiện thân ảnh của Hàn Ngạo Kỳ. Nàng không có một chút nào cho thấy chật vật, cũng không có biểu hiện của xuống sức, chỉ có sự hưng phấn đến tột cùng và chiến ý đã bị đốt đến cực điểm. Nàng nhẹ nhàng phất tay một cái, nửa bộ thân thể bằng lửa kia tan biến giữa hư không như chưa từng xuất hiện qua.
“Ngươi rất mạnh.” Hàn Ngạo Kỳ tán thán nói: “Chỉ tính tính riêng thể nội linh lực và sức mạnh tinh thần, ngươi đã vượt qua ta rất xa.”
Khán giả xung quanh nghe vậy thì còn ngươi co rụt lại trong kinh hãi. Cứ mặc cho bọn hắn quan chiến từ đầu đến cuối, sự khác biệt có thể lờ mờ đoán ra một hai, thế nhưng, để cho chính Hàn Ngạo Kỳ thừa nhận, bọn họ vẫn không khỏi chấn kinh. Đặc biệt là những thiên kiêu mang danh Thập Kiệt. Hàn Ngạo Kỳ là đối thủ cạnh tranh với bọn hắn, tất cả đã giao thủ qua không biết bao nhiêu lần. Bọn hắn đều biết, thể nội linh lực hùng hậu là sở trường của nàng, cơ hồ trong toàn bộ Bách Linh học phủ học sinh không có ai sánh ngang được với nàng, kể cả Thập Kiệt đứng hàng thứ nhất, Khương Liên Tuyết cũng không.
Thế mà giờ đây, lại xuất hiện một kẻ, niên kỷ không lớn, tu vi không vượt qua bọn hắn, mà thể nội linh lực đủ để nghiền ép Hàn Ngạo Kỳ. Trước đây giao chiến qua, Trần Nguyên chưa từng dùng tư thái nghiền ép quá đà để áp chế bọn hắn. Hiện tại, chỉ khi đối mặt với Hàn Ngạo Kỳ, bọn hắn mới ý thức được Trần Nguyên kinh khủng đến nhường nào.
Thế nhưng, lời tiếp theo của Hàn Ngạo Kỳ lại để bọn hắn ngoài ý muốn: “Bất quá, so sánh với hai điểm trên, tốc độ phản ứng, tốc độ ra chiêu cùng bản năng chiến đấu của ngươi mới khiến cho ta kinh người.” Đến đây, nàng trở nên trịnh trọng: “Ta phải công nhận, trong thế hệ trẻ tuổi, ngươi là người ta gặp qua mạnh nhất, cũng đáng sợ nhất.”
Hoàn toàn không phải trò đùa. Chỉ bằng mấy chiếu đơn giản, thời gian bất quá mấy hơi thở đã dồn nàng đến bước đường này, phải vận dụng Hỏa thuật hóa thân thoát nạn, cho dù tất cả thành viên Thập Kiệt hợp lại vây công nàng đều không làm được đến bước như thế, cho dù rất nhiều tu sĩ thế hệ trước cũng không được.
“Cho nên?” Trần Nguyên lẳng lặng đáp lại.
“Cho nên, ta cũng sẽ tung ra hết sức để đối phó với ngươi.” Hàn Ngạo Kỳ trả lời: “Trần Nguyên có phải không? Ta chưa từng nghĩ sẽ phải làm như thế với thiên kiêu cùng thế hệ. Ngươi là người đầu tiên để cho ta phải mở ra phong ấn kể từ khi ta bắt đầu tu luyện.”
Nói rồi, Hàn Ngạo Kỳ thi triển pháp quyết phức tạp, miệng lẩm nhẩm một câu chú ngữ dài, tối tăm và rối rắm.
Trần Nguyên chưa từng ra tay đánh gãy nàng. Giao đấu mà thôi. Nếu như là quyết chiến sinh tử, vậy hắn tự nhiên không có khả năng nhìn đối phương tự do thi triển thủ thuật như vậy.
Sau chừng năm hơi thở, Hàn Ngạo Kỳ rốt cuộc hoàn tất pháp quyết. Trên cổ tay nàng, hai đạo phù văn phức tạp lóe sáng chói mắt, rở rộ quang mang giữa ánh mắt trời. Hai chiếc vòng tay bằng cổ ngọc, xưa cũ và nặng nề tự động tách ra rồi rơi xuống đất. Gần nghư ngay lập tức, khí thế trên thân Hàn Ngạo Kỳ bắt đầu dâng lên như một ngọn núi lửa, kinh khủng và mãnh liệt, vô biện vô tận tưởng chừng như không có điểm dừng. Trong con mắt kinh hãi của mấy vạn học sinh và đạo sư quan chiến, trong sự chấn kinh khó có thể tưởng tượng của những thành viên Thập Kiệt, ngay cả Khương Liên Tuyết ẩn tại nơi bí mật quan sát cũng khó có thể duy trì biểu cảm thong dong, bình thản và siêu nhiên tựa như tiên tử trên chín tầng trời như thường này; khí tức của Hàn Ngạo Kỳ bây giờ đã mạnh hơn trước đó năm, không, bảy… không, là mười lần so với trước đó. Giờ khắc này, đối diện với Trần Nguyên không phải là một tôn Tứ phẩm tầng ba tu sĩ thiên tài mà là một tôn Tứ phẩm tầng sáu cao đoạn, sắp tiếp cận đỉnh phong.
“Đây… mới là thực lực chân chính của ta.” Hàn Ngạo Kỳ ngạo nghễ tuyên bố. Thanh âm của nàng trong trẻo, dễ nghe như tiên âm nhưng không kém sự bá khí và cỗ lực lượng hào hùng của một vị chiến tướng kinh trải nghìn trận nơi xa trường.
Chương giờ muộn.
💬 Bình luận chương