Chương 234: Kiếp nạn
Mấy người Trần Nguyên quay người nhìn lại nơi đầu nguồn thanh âm thì phát hiện, ở đó đã xuất hiện một vị nam tử trẻ tuổi. Người này tương đối trẻ tuổi, ăn mặc một thân quần áo hoa quý, dệt từ tơ lụa cao cấp nhả ra từ linh tằm, đầu hắn đội ngọc quan, hông đeo dây lưng cực kỳ xa hoa, một bên còn mang theo ngọc bội không tầm thường, có tác dụng xua tà đuổi quỷ, tránh những những thứ ô uế hay lời nguyền không quá mạnh, tay hắn cầm quạt xếp, cũng là một kiện không tầm thường phòng ngự pháp khí. Toàn thân hắn trên dưới, chỉ là trang phục liền lộ ra vô cùng sáng trọng, giá trị không thua gì Tam phẩm pháp khí.
Duy chỉ đáng tiếc là, kẻ này dù ăn vận có tốt đến mấy cũng không che được thứ khí chất của một tên công tử hoàn khố, đã có chút hèn mọn lại cợt nhả, khiến cho đa số nữ tử vì đó mà vô ý thức sinh ra lòng chán ghét. Như để minh chứng cho điều đó, kẻ này tu vi không cao, chỉ có Nhị phẩm tầng một. Ấn lấy niên kỷ đã trên dưới ba mươi của hắn, lại cộng thêm xuất thân hẳn là bất phàm, tu vi của hắn đầy đủ thỏa mãn để được coi là một tên phế vật.
Đi đàng sau nam tử này còn có bốn, năm tên hộ vệ trẻ tuổi khác, tu vi đều tại Nhị phẩm tầng năm, tầng sáu cùng một lão giả, thân mặc áo xám, rất tươm tất, râu tóc có điểm hoa râm nhưng gương mặt hồng hào, sống lưng thẳng tắp, tinh thần quắc thước, bước đi nhanh nhẹn, vững chãi, khí tức dù nội liễm nhưng đủ để khiến cho dì Phương e dè không thôi. Trần Nguyên nhìn ra, lão giả này tu vi tại Tam phẩm tầng tám, trọn vẹn cao hơn dì Phương tới hai cái tiểu cảnh giới.
Trần Nguyên còn đang hiếu kỳ đánh giá nam tử này. Kể từ khi biết Tô Thần là Đại Khí Vận giả, hắn liền ôm một chút chờ mong đối với tình huống hiện tại. Nam tử trẻ tuổi trước mặt mang đầy đủ đặc điểm của một tên công tử ca cuồng vọng, có chút vô tri lại phách lối. Cho nên, đây chính là tiểu quái trong truyền thuyết sao? Tiếp theo sẽ là trang bức đánh mặt?
Khi mà Trần Nguyên còn đóng vai trò một tên khán giả, hứng thú quan sát vở kích trước mắt thì Phương Thải Hà tức giận đến gương mặt phát xanh, hai nắm tay siết chặt. Nàng nhìn chằm chằm vào đối phương, biểu cảm băng hàn đến đáng sợ, ánh mắt không che giấu chút nào phẫn nộ, ghen ghét cùng lãnh ý. Nàng có biết bao nhiêu tức giận đối với tên nam tử này, mười năm nay một mực quấn lấy nàng không buông, thái độ qua mỗi năm một thái quá. Sau cùng, bao nhiêu phẫn nộ ấy chỉ hóa thành một câu: “Đồ vô liêm sỉ.”
Khó có thể trách nàng sau cùng chỉ có thể nói ra một câu ngắn ngủi như thế. Thân là một tiểu thư khuê các, từ nhỏ nhận giáo dục lễ nghĩa thấm nhuần và cực kỳ khắt khe, vốn từ vựng của nàng về những từ ngữ th* t*c quả thực ít đến thảm thương.
Nam tử kia nghe nữ tử trong lòng mắng chửi, chẳng những không tức giận lại còn cười ha ha: “Thải Hà quả nhiên thật xinh đẹp, dù là mắng chửi người vẫn như cũ đáng yêu như thế.”
“Ngươi…” Đối phương cợt nhả như thế để cho Phương Thải Hà giận dữ không thôi.
Không để cho Phương Thải Hà có cơ hội tiếp lời, nam tử kia trực tiếp đánh gãy nàng: “Lại nói, ta trước đó chỉ là gọi tên ngươi mà thôi, cùng Thải Hà ngươi đàm đạo sự tình duyên phận, lại như thế nào vô liêm sỉ với có liêm sỉ?” Nói rồi, hắn lắc đầu, điệu bộ như có tiếc nuối: “Thải Hà, ngươi như thế này là không được. Ngươi mặc dù là một trong mười đại mỹ nhân trẻ tuổi Đại Càn, thế nhưng, không phân biệt trắng đen, thị phi như thế thì lại có thể nào xứng đáng với danh hiệu Phương gia hòn ngọc quý.”
Phương Thải Hà bị nam tử nói đến tức giận trợn tròn mắt, b* ng*c đầy đặn, quyến rũ mê người chập chùng lên xuống không thôi. Ngón tay của nàng run lẩy bây chỉ vào đối phương, qua thật lâu mới nói nên lời: “Lôi Minh Vũ, ngươi lại là cái gì? Ta nói cho ngươi biết, tên ta, Thải Hà, cũng không phải là ngươi có thể thân mật như vậy xưng hô.”
Nam tử gọi Lôi Minh Vũ lắc đầu, khe khẽ thở dài, tựa như có chút buồn rầu: “Thải Hà, ngươi nói lời này khiến cho ta thật đau lòng. Trước đó tại kinh thành, cha ngươi thế nhưng ân cần căn dặn ta, nếu như tại Càn Nguyên thành bắt gặp ngươi, thì nhiều chú ý, quan tâm, chăm sóc cho ngươi. Một mảnh ý tốt của ta như thế, vậy mà qua lâu ngày gặp lại, ngươi đối với ta liền là thái độ này? Cái này làm sao không khiến người ta thương tâm?”
Lôi Minh Vũ càng nói càng khiến cho Phương Thải Hà giận dữ không thôi. Sắc mặt nàng khó coi đên vô cùng. Rốt cuộc, nàng dứt khoát: “Cha ta là cha ta, ta là ta. Ta và ngươi chẳng có bất cứ quan hệ gì. Chuyện của ta, không khiến ngươi quan tâm.” Dừng tạm, nàng bổ sung: “Lại nói, lời của ngươi, ai biết có bao nhiêu là sự thật. Tên vô lại như ngươi, lời nói làm sao có thể tin?”
Lôi Minh Vũ vẫn ung dung không vội. Hắn lắc đầu, tựa như thật thương tâm, nhưng rõ ràng, diễn kỹ của hắn chẳng đâu vào đâu, từ góc độ của bọn người nhìn qua thì còn tương đối lố bịch. Lôi Minh Vũ thán: “Phương Thải Hà, ngươi thật khiến cho người ta thất vọng đâu. Giữa người với người liền cứ như thế không thể tín nhiệm với nhau?”Cuối cùng, hắn nhìn chằm chằm Phương Thải Hà, nghiêm túc nói: “Ngươi hỏi, ta và ngươi là quan hệ gì? Vậy thì ta có thể chính thức nói cho ngươi biết, giờ phút này, ngươi có lẽ đã trở thành vị hôn thê của ta đi. Trước khi ta rời khỏi kinh thành, cha ta đã xuất phát đến Phương phủ, chính thức hướng Phương gia gia chủ cầu hôn ngươi cho ta. Đoán chừng đến bây giờ, chúng ta đã có hôn ước đàng hoàng rôi. Ngươi nói, ta gọi hôn thê của mình bằng tên lại có gì quá đáng?”
“Không… Không thể nào.” Phương Thải Hà nghe đến đây, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng nhợt. Nàng điên cuồng lắc đầu, biểu cảm trở nên hoảng sợ, rối loạn. Cứ mặc cho nàng đang không ngừng tự trấn an bản thân: “Ngươi nói dối. Nhất định không phải sự thật. Là ngươi đang nói dối.” Thế nhưng, cứ mặc cho nàng chối bỏ như thế nào đi chăng nữa, lời nói của hắn vẫn cứ văng vẳng trong lòng. Qua thời gian không ngắn, dì Phương phải âm thầm điều một sợi linh lực vào thể nội của nàng, tạm thời giúp nàng trấn tĩnh tinh thần.
Một bên khác, Lôi Minh Vũ khinh thường cười một tiếng: “Nói dối? Loại chuyện này, ta cần thiết nói dối sao? Muốn chứng thực có phải ta nói dối hay không, ngươi chẳng phải chỉ cần liên lạc với cha ngươi một lần là rõ?”
Phương Thải Hà sắc mặt trở nên xanh xám. Nàng không còn muốn nghe thêm đối phương một lời nào nữa, cũng không có đi phản bác đối phương. Hắn nói đúng. Loại chuyện này, chỉ cần liên lạc một tiếng Phương gia liền biết ngay thật giả như thế nào, nàng có ở đây phản bác cũng là vô ích. Bất quá, từ sâu trong thâm tâm, nàng biết rằng, đối phương không cần thiết đem loại chuyện này ra đùa giỡn, lại cũng cảm thấy rằng, khả năng xảy ra chuyện này không hề nhỏ chút nào.
Phương gia trước nay vẫn không phải muốn bám vào Lôi gia sao? Phương gia dù là thế gia đại tộc, tại Đại Càn Vương triều cũng là lẫy lừng một phương hùng bá; thế nhưng đặt cạnh Đại Càn Vương triều đệ nhất thế gia, Lôi gia, Phương gia liền lộ ra thật nhỏ bé.
Tô Thần đứng ở một bên, nhìn không được nữa, rốt cuộc đứng ra, chắn trước người Phương Thải Hà, ánh mắt lạnh lùng không có thiện ý, lạnh giọng quát: “Bắt nạt một nữ hài tử có gì hay ho? Uổng cho ngươi vẫn là một công tử thế gia.”
Lôi Minh Vũ gặp một nam tử trẻ tuổi, bỗng nhiên chắn trước mặt mình, ánh mắt bên trong đột ngột thay đổi, khắp gương mặt là hàn ý. Hắn quát: “Tiểu tử, ngươi là ai? Nếu thức thời thì nhanh một chút cút sang một bên, nếu không có hối hận cũng không kịp.”
"Ha ha… " Tô Thần lớn tiếng cười, thanh âm mang theo càn rỡ cùng sự ngạo nghễ, tựa như coi thường hết thảy, tựa như nhìn xuống hết thảy.
"Tô Thần." Ở một bên khác, Phương Thải Hà thất thần nhìn sang hắn, trong lòng sinh ra thật sâu cảm động, lại có thật nhiều ngưỡng mộ khí chất của hắn lúc này.
Tô Thần phất tay, ra hiệu cho nàng không cần nói gì thêm. Kế tiếp, hắn hiên ngang, ưỡn ngực thẳng lưng, đối diện với Lôi Minh Vũ, chính khí lẫm nhiên nói: "Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ta nhìn không được đám công tử ca các ngươi quen thói ỷ thế bức h**p người quá đáng. Như thế đã đầy đủ lý do?"
Hắn là làm tốt âm thầm vận chuyển thể nội linh lực, sẵn sàng cho một trận chiến. Cứ thế, dù là hai bên đánh lên, hắn vẫn chiếm về một phần lý, sau này như có hậu hoạn, hắn cũng dễ dàng dựa vào đó mà thuận tiện giải quyết. Còn về phần hiện tại? Hắn không e ngại. Chỉ là mấy tên đầy tớ Nhị phẩm tầng năm, tầng sáu còn chưa bắt được hắn như thế nào. Duy chỉ có lão giả để cho hắn cực độ kiêng dè kia, tuyệt đối thuộc về Tam phẩm tu vi tầng thứ. Bất quá, loại tồn tại này sẽ không dễ dàng ở trong Càn Nguyên thành ra tay. Một khi ra tay, hắn tất sẽ bị các Tứ phẩm Thượng nhân trấn thủ thành trì trấn áp tại chỗ. Càn Nguyên thành không cho phép Tam phẩm Đại tu sĩ trở lên tùy tiện đấu pháp. Nếu là Nhị phẩm, vậy nhiều nhất duy trì được thời gian một khắc. Tứ phẩm Thượng nhân sẽ bỏ mặc không nhìn, đội tuần tra cần mất một thời gian ngắn trước khi xuất hiện ngăn cản.
💬 Bình luận chương