"Đảo Nam Trạch!" Tử Yên ở giữa không trung khựng lại, lập tức ngoái đầu nhìn Tô Minh.
"Hai người tại đây chờ ta vài ngày, sau đó ta cùng các ngươi đi đảo Nam Trạch một chuyến." Giọng Tô Minh bình tĩnh nhưng khiến Tử Yên lòng vui sướng và hỗn hợp cay đắng. Cô nhìn Tô Minh, gật đầu.
Đối với Tử Yên, có một vài lúc quyết định của cô Nha Mộc sẽ không phản đối mà yên lặng ủng hộ cô. Hai người không rời đi, ở lại trên đảo nhỏ.
Tộc nhân Mệnh tộc nhìn Tô Minh, ánh mắt có cuồng nhiệt như lay động cả thiên địa, dường như chỉ cần Tô Minh nói ra một câu là họ sẽ trả giá tất cả. Đây không phải một sớm một chiều mà là mấy năm nay, Tô Minh để lại ấn tượng trong tâm hồn họ, còn có năm đó rời khỏi Chúc Cửu Giới thì kính bái và chuyện đã xảy ra.
Mệnh tộc khác biệt khiến tộc quần này khó thể ở chung lâu với người ngoài. Họ lạnh lùng, họ từng bị vứt bỏ khiến tộc nhân Mệnh tộc không tin người ngoài, họ chỉ tin tưởng mình, chỉ tin vào tộc nhân của mình. Trong cuộc sống của họ không có nhiều tạp niệm, sinh hoạt tại Chúc Cửu Giới mười lăm năm thay đổi họ rất là nhiều, bao gồm thái độ tu hành. Mỗi tộc nhân Mệnh tộc để có thể sống tiếp trong mười lăm năm, mỗi ngày thời gian tu luyện chiếm hết toàn bộ.
Chỉ có biến càng cường, chỉ có chịu đựng tịch mịch người ngoài chịu không nổi mới sống sót được, mới có thể nắm giữ vận mệnh của mình!
Cho nên họ mới ngưng tụ mười mấy người rồi từ chối lời mời lúc trước của Nha Mộc, ngăn cách thế gian cư ngụ trên đảo nhỏ, cải tạo nó thành nơi thích hợp cho ở lại. Bạn đang đọc truyện được mang người ngoài bước vào đảo Nam Trạch. Hai chúng ta có trách nhiệm, Nha Mộc sứ giả và Tử Yên sứ giả có thể trước đi vào, lấy được thư bảo đảm rồi chúng ta sẽ để cho người này tiến vào."
Nha Mộc ngây ra, Nam Trạch điện là điện môn phụ trách các việc lớn nhỏ trên đảo sau khi Tông Trạch, Vân Lai người thủ hộ đảo bế quan, bình thường không làm ra phong mệnh, trừ phi...
"Không lẽ Tông Trạch đại nhân và Vân Lai đại nhân có người sắp xuất quan?" Nha Mộc vội hỏi.
"Cái này hai chúng ta không biết, nhưng người này nếu không có thư bảo đảm thì không được vào." Người đàn ông Vu tộc lạnh lùng nói.
Nha Mộc do dự, mắt nhìn Tử Yên. Tử Yên nhíu mày, định nói cái gì. Tô Minh ở một bên biểu tình bình tĩnh tiến tới trước.
Theo hắn bước đến, hai trung niên Vu Man thủ vệ tại đây vẻ mặt cảnh giác. Nhưng lúc họ đề phòng nhìn mắt Tô Minh thì lập tức con ngươi hiện ra mê mang, giật mình tại chỗ, mặc kệ Tô Minh lướt qua người họ. Nha Mộc lòng run lên, càng cảm thấy Tô Minh quái dị khó lường. Ông lão Đông Hoang trước khi chết một câu Man Hồn đại viên mãn lại hiện ra trong đầu y. Y bước nhanh tới trước, tự mở ra phòng vệ. Chỉ thấy mặt biển quanh quẩn tiếng ầm ầm, một tầng màn sáng dày đột nhiên huyễn hóa ra. Màn sáng bao phủ mặt biển cỡ mấy trăm dặm, tựa như một cái chén to úp ngược.
Tử Yên cũng bị hành động quái dị của Tô Minh lộ ra suy nghĩ giống Nha Mộc, đi theo sau lưng hắn, ba người bước vào trong màn sáng.
Theo bóng dáng họ biến mất, màn sáng cũng dần tán đi, hai trung niên Vu Man giữa không trung qua một lúc mê man trong mắt tán đi. Trong ký ức của họ nhớ dường như hai người Nha Mộc, Tử Yên mới về đảo, nhưng không có ấn tượng liên quan Tô Minh.
Đây là lực Nhiếp Hồn, là thuộc về một phần lực nguyền rủa của Chúc Cửu Âm. Hiện giờ tại Vu tộc có thể vận dụng lực Nhiếp Hồn đến trình độ này thì trừ Tô Minh ra không còn người thứ hai!
Dù là Nhiếp Hồn Tuyệt Vu Tông Trạch muốn làm được điều này cũng tuyệt đối không thể, trừ phi dùng cách khác.
Khoảnh khắc bước vào màn sáng, Tô Minh lập tức cảm giác bên cạnh mình có lực truyền tống vờn quanh. Lực lượng chớp mắt tan biến, hiện ra trước mặt Tô Minh là một trận pháp to lớn, xung quanh trận ngồi xếp bằng bảy, tám người, bây giờ cùng nhìn lại đây.
Ngoài trận pháp là dãy núi trập trùng, trên sơn mạch tồn tại nhiều lầu các, từng gian từ xa nhìn rất tinh mỹ. Thậm chí trên sơn mạch có thể thấy từng động phủ xây dựng núi. Mơ hồ thấy sơn mạch vòng quanh có đường viền một tòa thành trì đơn giản.
Bốn phía sáng ngời, trên bầu trời không có tầng mây, một mảnh xanh lam, có một mặt trời tỏa ánh sáng.
Mọi thứ như thế ngoại đào nguyên, hoàn toàn khác với bên ngoài!
💬 Bình luận chương