Gần hai trăm năm đối với người bình thường là hai đời, xa xỉ không thể tưởng tượng, nhưng với tu sĩ thì chút thời gian dó có lẽ là một lần hết sức bế quan chìm đắm sẽ tự nhiên trôi qua.
Từ khi Tô Minh đi đến dị địa Tây Hoàn đã qua ba trăm năm. Ba trăm năm nay Xích Hỏa Hầu vẫn không thức tỉnh, hóa thành khắc ấn trên cánh tay hắn. Không biết có phải vì chỗ này kỳ lạ không, tóm lại là gã vẫn đang ngủ say.
Năm Tô Minh cũng từng nghi ngờ, tại sao Xích Hỏa Hầu cùng hắn đến đây nhưng không hiện ra bia đá, hắn nghĩ mãi không hiểu cuối cùng không nghiên cứu sâu hơn. Còn có hạc trọc lông, nó không thể rời khỏi túi trữ vật của Tô Minh. Tô Minh thử mấy lần, phát hiện chỉ có ở trong thế giới bia đá thì hạc trọc lông mới xuất hiện được, nhưng nếu quay về đất mười vạn bia đá như là một loại phong ấn ngay cả hạc trọc lông cũng không phá được.
Có lẽ, đây không phải phong ấn, mà là một phần quy tắc nơi đây.
May là trong biển vàng Tô Minh có từng thử, hạc trọc lông xuất hiện được. Sau khi hứa cho nhiều tinh thạch, hạc trọc lông hưng phấn kích động vỗ ngực, hứa sẽ giúp cho kế hoạch của Tô Minh sẽ càng hoàn thiện hơn. Bạn đang đọc truyện được hối hắn.
"Mau lên, mau chút nữa...ngừng!!!" Hạc trọc lông hét hồn âm chói tai, Tô Minh lập tức dừng khuếch tán hồn.
Khoảnh khắc hắn tạm dừng thì một tiếng gầm điên cuồng chất chứa ý chí khổng lồ đủ tiêu diệt hết thảy lại giáng xuống. Trong ý chí phát ra tiếng gầm vòng quanh nơi đây, không ngừng sưu tầm, thanh âm quanh quẩn.
"Đồ bò sát chết tiệt, ngươi còn đó, ta biết ngươi còn ở! Đồ tồi tệ vô sỉ nhà ngươi, không biết ngươi dùng cách gì ẩn núp nhưng ta chắc chắn có thể tìm ra ngươi, chắc chắn đấy!"
Ý chí khổng lồ không ngừng quét nơi đây, theo thời gian trôi qua ý chí càng hùng hồn gấp mấy lần lúc trước, càng quét, tiếng nổ không dứt.
"Ta không tin không tìm thấy người, cái thằng khốn!" Ý chí cây gầm rống, bỗng nhiên mạch lạc vàng trong chớp mắt cùng vặn vẹo, áp hướng trái tim truyền ra tử khí ở vị trí trung tâm.
💬 Bình luận chương