Huy Hoàng và Minh Châu vừa kịp thoát ra khỏi tòa nhà sang trọng, lòng vẫn còn đập thình thịch. Hơi thở dồn dập, họ dừng lại bên một góc khuất, nơi ánh đèn vàng ấm áp không thể chiếu tới. Cả hai cùng nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.
“Chúng ta không thể để mọi thứ kết thúc như thế này,” Minh Châu nói, giọng có phần quyết liệt. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về người đàn ông đó.”
“Đúng,” Huy Hoàng đồng ý, nhưng trong lòng anh vẫn còn nặng trĩu với những gì vừa xảy ra. “Nhưng lần sau, chúng ta phải cẩn thận hơn. Cảm giác như có ai đó đang chúng ta hành động bừa bãi, có thể sẽ gây nguy hiểm cho cả ba chúng ta.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm thông tin về Hữu Minh và mối quan hệ của ông ta với Vinh,” Minh Châu đề xuất. “Có thể Hương đang bị ép buộc phải làm việc cho họ.”
“Đúng, nhưng chúng ta phải có một kế hoạch rõ ràng,” Huy Hoàng nói, ánh mắt quyết tâm. “Tôi sẽ tìm hiểu về Hữu Minh, trong khi hai người nên cố gắng giữ liên lạc với Hương.”
Họ quyết định chia nhau ra đi, mỗi người một hướng để thu thập thông tin. Khi Huy Hoàng rời quán cà phê, lòng anh nặng trĩu với những suy nghĩ về Hương và những gì có thể xảy ra với cô. Anh biết mình không thể để những kẻ đứng sau Hữu Minh có cơ hội làm hại cô.
Tối hôm đó, Huy Hoàng dành phần lớn thời gian để tra cứu thông tin về Hữu Minh. Anh tìm thấy một số bài báo cũ, đề cập đến các dự án mà ông ta đã tham gia, nhưng không có gì đặc biệt. Tất cả đều rất mờ nhạt và không có dấu hiệu gì cho thấy ông ta có mối liên hệ với tội ác.
Sau đó, Huy Hoàng quyết định đến một quán bar mà Hữu Minh thường lui tới. Đó là một nơi sang trọng, nơi mà những người quyền lực thường tụ tập. Huy Hoàng phải hóa trang một chút, cố gắng làm cho mình trở nên ít chú ý nhất có thể.
Khi bước vào, không khí bên trong thật sôi động. Những tiếng cười, tiếng nhạc hòa quyện với nhau tạo nên một bầu không khí sống động. Huy Hoàng nhanh chóng tìm một chỗ ngồi ở quầy bar, quan sát xung quanh.
Một thời gian sau, Huy Hoàng thấy Hữu Minh xuất hiện, bước vào với một vẻ tự tin. Anh ta không chỉ có ngoại hình điển trai mà còn tỏa ra một sức hút mạnh mẽ. Huy Hoàng quyết định không hợp tác,” Minh Châu trả lời, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể chần chừ nữa.”
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Huy Hoàng khẳng định, cảm thấy một cơn sóng mạnh mẽ trào dâng trong lòng. “Không thể để họ tiếp tục thao túng Hương.”
Nhưng trước khi họ có thể lên kế hoạch, điện thoại của Minh Châu lại reo lên. Cô nhìn màn hình, khuôn mặt bỗng trở nên trắng bệch. “Đó là Vinh,” cô nói, giọng run rẩy.
“Trả lời đi,” Huy Hoàng thúc giục, cảm giác hồi hộp dâng lên.
Minh Châu hít một hơi thật sâu, rồi bấm nút nghe. “Alo?”
Giọng nói của Vinh vang lên, lạnh lùng và kiêu ngạo. “Chào Minh Châu. Tôi nghe nói bạn đang rất quan tâm đến Hương. Tôi khuyên bạn nên dừng lại, nếu không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
Một tiếng thở dài từ phía bên kia. “Hãy nhớ rằng, có những điều không nên chạm vào. Nếu bạn muốn giữ an toàn cho bản thân và những người xung quanh, tốt nhất là không tiếp tục điều tra.”
Minh Châu không thể nói gì, chỉ biết im lặng. Huy Hoàng cảm nhận được sự căng thẳng từ cô, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Đừng lo,” anh thì thầm, “chúng ta sẽ tìm cách.”
Cuộc điện thoại kết thúc, và Minh Châu nhìn Huy Hoàng với ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để Vinh thắng.”
“Đúng vậy,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta sẽ không lùi bước trước những lời đe dọa. Đây là lúc để hành động.”
Cả hai cùng nhau lên kế hoạch, quyết tâm làm sáng tỏ mọi điều và bảo vệ Hương. Huy Hoàng cảm nhận được sự quyết tâm mãnh liệt trong lòng, như thể mỗi bước đi đều gần hơn đến sự thật mà anh đã khao khát tìm kiếm.
Cuộc chiến với những kẻ thù đầy mưu mô và hiểm ác chỉ mới bắt đầu.
,
💬 Bình luận chương