
Đánh giá của bạn:
Vào năm đói khát nhất, tôi sống qua ngày nhờ vào việc ăn trộm đồ cúng. Hôm đó, chẳng biết là cậu ấm nhà giàu nào mới hạ táng, đồ cúng được bày ra cả một đống đầy ắp. Trong lúc tôi đang ăn lấy ăn để một cách ngon lành thì bỗng nhiên có một giọng nói yếu ớt truyền đến."Có thể để lại cho tôi ít bánh Chocopie được không? Tôi thèm chết đi được đây này!"