Sau khi Từ Thiên rời khỏi sảnh tiệc đã rất lâu không trở lại, khiến cho Lâm Dương có chút kinh ngạc.
Không lẽ là có chuyện nên về trước rồi sao? Tại sao không một câu chào hỏi!
Lâm Dương liếc nhìn đồng hò, lắc đầu tự lo cho mình bắt đầu ăn uống.
Từ Sương Huyền đang nói chuyện cười đùa với các bạn cùng lớp của cô ấy ở bên này.
Một cô gái tóc ngắn có lẽ là nhìn thấy Lâm Dương ngồi uống rượu một mình, khóe miệng nhéch lên đi tới.
“Anh trai này, anh tên gì vậy?”
“Lâm Dương.” Lâm Dương mỉm cười đáp lại một câu.
“Xem ra tuổi tác của anh cũng không lớn, vậy anh là tay sai của chú Thiên sao?”
“Không phải, tôi là bạn của anh ấy.”
“Anh còn trẻ như vậy đã làm bạn với chú Thiên sao? Nhà anh nhất định là rất lợi hại đúng không? Đôi mắt của cô gái tóc ngắn âm thầm phát sáng, như thể bắt được một con rùa vàng, lập tức ngồi vào bên cạnh Lâm Dương.
Có thể làm bạn với Từ Thiên, có thể là một người bình thường được sao!
Nhưng Lâm Dương lắc đầu: “Nhà của tôi không ra sao cả.”
“Hả? Vậy thì nhà anh làm cái gì? Cha mẹ anh làm công việc gì?” Cô gái mỉm cười nói, còn cho rằng Lâm Dương đang khiêm tốn.
Nhưng Lâm Dương rất thành thật nói: “Gia đình tôi không làm gì cả. Mẹ tôi đã qua đời rồi còn cha tôi thì không có việc làm.”
Vừa dứt lời, ly rượu trong tay cô gái tóc ngắn bắt giác run lên, nụ cười trêи khuôn mặt của cô ta cũng cứng lại rất nhiều.
“Vậy, vậy thì làm sao anh quen biết được chú Thiên?” Cô gái tóc ngắn gượng cười hỏi lại.
Lâm Dương suy nghĩ một chút, cũng không muốn để lộ ra quan hệ giữa Từ Thiên với mình, nên tuỳ tiện nói: “Tôi biết một chút y thuật. Đã giúp cha của Từ Thiên chữa khỏi bệnh, quen biết như vậy thôi.”
“Ò, anh chính là thầy thuốc chân đất đó!!”
Không đợi cô gái tóc ngắn phát ra âm thanh, Từ Sương Huyền ở bên kia đột nhiên quay đầu lại, trừng mắt nhìn Lâm Dương.
Đoạn hội thoại giữa Lâm Dương với cô gái tóc ngắn đã bị những người này mọi người mắt vui được!” Một cô gái dáng vẻ hơi gầy khác mỉm cười nói.
“Mọi người đều uống, nhưng cô không uống. Không thể làm đặc biệt được!”
“Đúng đúng đúng, Sương Huyền, uống đi!”
“Uống một ngụm đi, Sương Huyền!”
Các học sinh lần lượt la ó lên.
Từ Sương Huyền có chút xấu hỗ.
“Sương Huyền, uống đi. Nếu như cô thật sự say cũng không sao. Dù sao đây cũng là ở trường học, bạn cùng phòng của cô đều ở đây. Tới lúc đó bọn họ sẽ dìu cô về ký túc xá. Không sao đâu.” Phó Vũ bước tới trước, đưa cho Từ Sương Huyền một ly rượu, mỉm cười nói: “Uống đi.”
“Ứ, uông đi!”
“Chị Huyền ơi, đội cứu hộ 501 của ký túc xá đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!”
“Sẽ không có chuyện gì đâu, uống đi!”
Mọi người cùng nhau hò hét và không ngừng thuyết phục nói.
Từ Sương Huyền vốn đã có chút lắc lư rồi, khi nhìn thấy chất lỏng trong ly, liền giơ tay lên.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên.
“Cô ấy không thể uống.”
Ẩm thanh này hiển nhiên vô cùng đột ngột vào lúc này.
Mọi người đều nhìn vào nguồn âm thanh.
Mới phát hiện người đang nói chính là Lâm Dương!
“Ở đây có chỗ cho anh nói sao? Nếu không phải là chú Thiên đưa anh đến, anh cho rằng anh có tư cách đứng ở đây sao!
Câm miệng và cút sang một bên cho tôi!” Phó Vũ tức giận hét lên.
Anh ta đã uống một chút rượu và tính khí cáu kỉnh cũng nỗi lên.
Lâm Dương lắc đầu, anh không muốn quan tâm đến những sinh viên đại học trẻ tuổi và năng động này, vì vậy anh mặc kệ Phó Vũ, nói với Từ Sương Huyền: “Cô ấy không uống được rượu, không phải vì tửu lượng kém mà là vì cô ấy không khỏel”
“Đánh rắm!” Một cô gái bên cạnh trực tiếp hét lên: “Thân thể của Sương Huyền rắt tốt!
“Đúng vậy, Sương Huyền người ta còn trong đội cầu lông của trường, có sức khỏe rất tốt!”
“Anh bớt nói nhảm ở đây đi!”
Các sinh viên khác cũng lên tiếng.
“Tôi nói sức khoẻ của cô ấy không tốt thì chính là không tốt. Dù sao tôi cũng là bác sĩ.” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Hahahaha”
Xung quanh đột nhiên rộn ràng tiếng cười.
“Bác sĩ? Anh sao?”
“Chứng chỉ cũng không có, anh ở đây tỏ vẻ cái gì với tôi!”
“Cút!”
Nam sinh tính tình nóng nảy trực tiếp hét lên.
“Khoảng thời gian trước đó khi kiểm tra sức khoẻ, chúng tôi có thể nhìn thấy bảng kiểm tra sức khoẻ của Từ Sương Huyền.
Cơ thể của cô ấy không có chút gì là có bệnh. Một tên thầy thuốc chân đất như anh, muốn tìm cảm giác tồn tại mà nói bậy bạ ở đây sao? Haha, anh nghĩ nhiều quá rồi! Bây giờ, anh lập tức cút khỏi đây cho tôi.” Phó Vũ bước tới trước, hét lên với Lâm Dương và chỉ tay về phía cổng.
“Tôi không nói bậy bạ. Trêи cơ thể của cô ấy thực ra cũng không phải gọi là bệnh. Chỉ tương tự như dị ứng rượu, nhưng lại không hoàn toàn là dị ứng. Một khi dùng quá liều thì sẽ xuất hiện bài xích. Kiểm tra sức khỏe không tìm ra được. Nếu các anh không tin, có thể hỏi thử Từ Sương Huyền!” Lâm Dương nói.
Câu này vừa rơi xuống, tất cả mọi người đều nhìn về phía Từ Sương Huyền.
Phó Vũ cũng đưa mắt nhìn.
Lời của Lâm Dương vẫn rõ ràng đâu ra đấy, mặc dù nghe thì rất kỳ lạ, nhưng anh đã hướng nòng súng về phía Từ Sương Huyền, vậy thì hỏi Từ Sương Huyền là đơn giản nhất rồi.
Lúc này, chỉ có Từ Sương Huyền mới có thể cho kết quả.
nhưng.
Từ Sương Huyền lại không trả lời ngay.
Cô cau mày liễu, nhìn Lâm Dương, lại nhìn ánh mắt tràn đầy mong chờ của các bạn, do dự một chút sau đó đột nhiên thấp giọng nói: “Tôi không có bệnh, cũng không che giấu bệnh, cơ thể tôi rất khoẻ, vị bác sĩ Lâm này nói sai rồi.”
Câu này vừa rơi xuống, toàn bộ sảnh tiệc ngay lập tức nỗi lửa.
Lâm Dương cũng sững sờ, không thể tin được nhìn Từ Sương Huyền.
💬 Bình luận chương