Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng chột dạ và dâng lên một nỗi buồn tủi vô hạn.
Cuối cùng, tôi được đưa về phòng nghỉ cá nhân của Lục Niên.
Anh bảo tôi cứ ngồi đây đợi anh tan ca rồi hai đứa cùng nhau về nhà.
Một mình tôi nằm thẫn thờ trên chiếc giường nhỏ trong phòng nghỉ, đầu óc trống rỗng.
"Bác sĩ Lục của các cô đâu rồi?"
Nghe thấy giọng nữ quen thuộc vang lên ngoài cửa, tôi giật thót mình ngồi bật dậy.
"Bác sĩ Lục vào phòng phẫu thuật rồi ạ." Tiếng của một cô y tá trẻ vang lên đáp lời.
"Đêm qua anh ấy đã chẳng ngủ được mấy rồi, sao hôm nay lại xếp lịch phẫu thuật tiếp thế?"
"Có một bệnh nhân cũ đến tái khám, đích thân chỉ định muốn bác sĩ Lục làm phẫu thuật cho ạ."
Tôi biết mình không nên nghĩ ngợi lung tung, thế nhưng khi nghe thấy cô ta nói câu "đêm qua anh ấy đã chẳng ngủ được mấy", đầu óc tôi vẫn không tự chủ được mà nghĩ xiên nghĩ xẹo sang chuyện khác.
"Bác sĩ Lương này, cô với bác sĩ Lục chắc là sắp có tin vui rồi đúng không?" Cô y tá lại hạ thấp giọng, tò mò hỏi nhỏ.
"Vẫn còn sớm mà, còn sớm mà." Giọng điệu của bác sĩ Lương kia đong đầy ý cười hạnh phúc.
!!!
Tôi thề là mình không hề cố ý nghe lén, thế nhưng nghe đến đây, sống lưng tôi bỗng chốc lạnh toát, toàn thân nổi hết cả gai ốc.
Cả người tôi nhẹ bẫng đi như một cái xác không hồn, đầu óc rối rắm thành một mớ bòng bong.
Sau đó, tôi đã lén lút thu dọn đồ đạc rồi lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Đến khi tôi bừng tỉnh lại thì bản thân đã đang đứng trơ trọi giữa một ngã tư đường đông đúc.
Nhìn dòng người qua lại tấp nập, họ lướt qua vai tôi vội vã nhưng chẳng có lấy một ai dừng chân lại vì tôi.
Nghĩ đến chuỗi những trò hề ngu ngốc mà mình đã gây ra suốt một tháng qua, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi lã chã không cách nào kìm lại được.
Chẳng biết đã khóc bao lâu, đến khi nước mắt cạn khô, tôi mới vẫy một chiếc taxi quay trở lại căn hộ của anh, thu dọn toàn bộ quần áo đồ đạc của mình mang đi.
Về đến căn phòng trọ nhỏ bé của mình, tôi mở giao diện WeChat lên, soạn đi soạn lại tin nhắn không biết bao nhiêu lần, cuối cùng mới hạ quyết tâm nhấn nút gửi đi.
Nội dung tin nhắn vỏn vẹn đúng một câu: [Chúng ta ly hôn đi.]
Có lẽ trong mắt anh, hành động này của tôi vô cùng trẻ con và nực cười.
Từ đầu đến cuối, người bày ra cái trò dở khóc dở cười này là tôi, người tùy tiện cư xử thiếu hiểu biết cũng là tôi, muốn kết hôn là tôi, mà bây giờ mở miệng đòi ly hôn cũng lại là tôi nốt.
Thế nhưng, ngay cả cái lý do duy nhất để giữ anh lại lúc này, tôi cũng chẳng còn nữa rồi.
Tôi cảm thấy ngoài việc mang đến một rổ rắc rối cho anh và gia đình anh ra, bản thân mình chẳng được tích sự gì, hoàn toàn vô dụng.
💬 Bình luận chương