Sau ngày khai trương, Kỷ Nhân gần như mỗi ngày đều phải chạy sang chi nhánh mới để trông nom. Không có chuyện gì to tát, chủ yếu là những vấn đề vặt vãnh.
Nhân viên mới làm việc chưa thành thạo, tay chân còn chậm chạp, thậm chí có người làm chưa được mấy ngày đã xin nghỉ.
Mấy ngày nay, Kỷ Nhân liên tục giám sát công việc, sắp xếp nhân sự, đồng thời tăng cường đào tạo cho nhân viên mới.
Mỗi ngày đi sớm về khuya, lại thêm việc Lục Gia Hòa phẫu thuật không theo giờ giấc cố định, hai người đều bận rộn, mỗi ngày chỉ có thể gọi video với nhau trước khi ngủ thôi.
"Cuối tuần em có rảnh không?" Lục Gia Hòa tựa đầu vào giường hỏi. "Muốn đến nhà chị ăn cơm không?"
"Em không chắc mình có thể sắp xếp được thời gian hay không nữa."
"Cố gắng thu xếp đi, chủ nhật gặp nhau."
"Okie chị."
"À đúng rồi, rủ cả Yến Tử và Đổng Tường đi, cùng nhau ăn cơm cho vui."
"Đây là ý của chị hay của Liễu lão sư vậy? Dì đồng ý chưa?" Kỷ Nhân tò mò hỏi.
"Đương nhiên là đã được mẹ chị phê chuẩn rồi."
"Tuyệt quá!" Kỷ Nhân vui mừng hớn hở báo tin cho Yến Tử ngay.
Tuy nhiên đến chủ nhật, Yến Tử và Đổng Tường đều phải làm ca, chỉ có thể sắp xếp thời gian ăn trưa thôi.
Còn Kỷ Nhân thì sáng sớm đã đến đón Lục Gia Hòa. Nàng đến sớm quá, Lục Gia Hòa mới vừa ăn xong bữa sáng, chuẩn bị đi rửa bát.
"Để em làm cho." Kỷ Nhân vừa định đi rửa tay, tiện tay cầm lấy bát của Lục Gia Hòa luôn.
Lục Gia Hòa hơi hơi mỉm cười: "Hôm nay có kế hoạch gì không?"
"Không có kế hoạch gì cả, nghe theo chị, chị muốn làm gì thì em làm đó." Kỷ Nhân nói.
"Em có muốn làm gì đặc biệt không?"
"Sao tự nhiên lại hỏi thế?" Kỷ Nhân rửa xong chén, xoay người nhìn cô, "Em thực sự không nghĩ ra được."
Lục Gia Hòa nghiêng đầu, lại hỏi: "Vậy em có muốn nhận quà không?"
"Quà gì?"
Thấy Kỷ Nhân vẻ mặt ngơ ngác, Lục Gia Hòa bật cười, búng nhẹ vào trán nàng: "Hôm nay là sinh nhật của em đấy, em không nhớ sao?"
Kỷ Nhân sững sờ, liếc mắt nhìn lịch, mới nhớ ra hôm nay đúng là sinh nhật mình.
"Đây là sinh nhật đầu tiên của em kể từ khi chúng ta ở bên nhau." Lục Gia Hòa nói rồi ngẩng đầu lên, hôn nhẹ lên môi nàng, "Bảo bối, sinh nhật vui vẻ."
"Em lâu lắm rồi không mừng sinh nhật." Kỷ Nhân cảm thấy ấm áp trong lòng, hạnh phúc ôm lấy Lục Gia Hòa.
"Đi mở quà đi." Lục Gia Hòa nói.
"Còn có quà nữa sao?!" Kỷ Nhân ngạc nhiên kêu lên.
"Trong thư phòng đó."
Kỷ Nhân lập tức chạy vào thư phòng, trên bàn đặt mấy chiếc hộp.
"Hộp nào vậy chị?"
"Tất cả đều là của em." Lục Gia Hòa mỉm cười ngồi xuống, nhìn Kỷ Nhân vui vẻ mở những món quà.
"Đôi găng tay này ấm quá." Kỷ Nhân đeo vào tay, lông mềm mại áp vào da, lập tức ấm áp lên.
"Trời lạnh thế này mà em đi ra ngoài cũng không biết đeo găng tay." Lục Gia Hòa xoa nhẹ bàn tay của Kỷ Nhân, lấy từ trong ngăn kéo một tuýp kem dưỡng da tay, bôi cho nàng.
Trước đây Kỷ Nhân sống quá đỗi bê tha, lại cảm thấy găng tay đeo vào tháo ra thật phiền phức, chỉ cần đừng bị đóng băng, thì cũng không sao cả.
Nhưng giờ khác rồi, nàng nghiêm túc bảo đảm: "Em về sau sẽ chăm sóc tay tốt hơn, em muốn làm chị thoải mái."
Lục Gia Hòa nghẹn lời, cười không thành tiếng nâng mi mắt lên, nắm lấy bàn tay kia của Kỷ Nhân, gỡ găng tay xuống, nắm lấy ngón tay nàng, thong thả l**m nhẹ.
Kỷ Nhân tim đập loạn xạ, không thể chờ được nữa, cúi đầu xuống muốn hôn Lục Gia Hòa, nhưng lại bị cô đẩy ra.
"Còn quà khác nữa đó." Lục Gia Hòa cười nhẹ.
Kỷ Nhân vừa ngứa ngáy vừa tò mò, tiếp tục mở quà, có giày, khăn quàng cổ, còn cả vài bộ nội y.
Kỷ Nhân đưa lên trước ngực ướm thử: "Có phải hơi mỏng quá không?"
Lục Gia Hòa bật cười: "Tối nay mặc cho chị xem."
"Buổi tối còn phải mặc sao? Em tưởng chị thích em không mặc hơn chứ?"
Lục Gia Hòa nhướng mày: "Khó có thể phản bác."
Kỷ Nhân nhìn chiếc hộp nhỏ cuối cùng, mở ra, trong nháy mắt sững sờ cả người.
Bên trong là một tấm ảnh ghép.
Trên ảnh là hai người năm mười sáu mười bảy tuổi, một cô gái nhìn vào máy ảnh một cách căng thẳng, biểu cảm ngốc nghếch sợ sệt; một cô gái mặc đồng phục học sinh, nụ cười rạng rỡ, nắm tay người bên cạnh.
Kỷ Nhân nhận ra chính mình trong tấm ảnh, là từ bức ảnh gia đình trên bàn làm việc bị cắt xuống.
"Cái này là chị lấy hai tấm ảnh đâu!" Lục Gia Hòa vội vàng chạy tới ôm lấy Liễu Gia. "Mẹ ơi, chúng con không có việc gì cả, Kỷ Nhân đang trêu con! Chúng con tiếp tục đi dạo với mẹ!"
Liễu Gia bị cô ôm đến lung lay, không hiểu chuyện gì, quay đầu nhìn Kỷ Nhân, lại thấy Kỷ Nhân cười toe toét ngồi xổm trên mặt đất, càng không hiểu gì nữa.
Nhân viên cửa hàng chứng kiến cảnh này, cười nói: "Dì, dì có hai cô con gái, thật là hạnh phúc quá đi."
"Chỉ là một con gái rưỡi thôi." Liễu Gia nhìn nhân viên cửa hàng với ánh mắt nghi hoặc, cười khẽ vỗ vai Lục Gia Hòa, "Đứa này mới là con gái tôi, còn người kia là bạn gái nó."
Trời đã gần tối, mọi người trở về nhà, chuẩn bị nấu cơm tối.
Kỷ Nhân đi theo Liễu Gia vào bếp học nấu ăn, trong phòng khách đang phát tin tức, nàng nghe người dẫn chương trình phát âm chuẩn, quay đầu nhìn Lục Gia Hòa đang quét nhà trong phòng khách.
Lục Gia Hòa như có cảm giác, quay đầu nhìn về phía nàng.
Hai người cách xa nhau nhưng vẫn liếc nhìn nhau một cái, Kỷ Nhân cười thu hồi ánh mắt, tuy chẳng nói gì nhưng trong lòng đặc biệt mãn nguyện.
Lúc này, điện thoại vang lên.
Là giám đốc chi nhánh mới mở gọi đến. Sau khi nghe xong tình hình, Kỷ Nhân lập tức tắt máy: "Siêu thị có khách hàng cãi nhau đánh lộn rồi, em qua đó xử lý một chút."
"Vậy con mau đi đi, chúng ta chờ con về ăn cơm." Liễu Gia nói.
"Không cần không cần đâu ạ, con cũng không biết khi nào mới về được, mọi người ăn trước đi, đừng đợi con." Kỷ Nhân vội vã thay giày, từ chối lời đề nghị đưa đi của Lục Gia Hòa, "Ngoài trời lạnh lắm, chị ở nhà đi, em xử lý xong là về liền."
Nói xong, nàng vội vàng rời đi.
Đến nơi, thấy Đổng Tường đã nhanh chóng giải quyết xong mâu thuẫn, nhờ mọi người khuyên can, hai khách hàng cuối cùng cũng rời đi.
Kỷ Nhân như cởi bỏ gánh nặng, nhẹ nhõm thở phào, quay đầu nhìn Đổng Tường: "Chú làm tốt lắm."
Đổng Tường ngượng ngùng cười: "Đều học theo chị thôi mà."
"Sớm biết chú giải quyết được thì chị đã chẳng phải lặn lội tới đây một chuyến." Kỷ Nhân sờ sờ bụng đói, nhưng nghĩ đến việc Đổng Tường và Yến Tử giờ đã dần có thể tự đảm đương nhiều chuyện, trong lòng vui sướng hẳn lên.
Bởi không có ba mẹ, nàng luôn coi Yến Tử như nửa em gái, nửa con gái trong nhà, luôn cảm thấy Yến Tử và Đổng Tường như những đứa trẻ trong mắt mình.
Bất tri bất giác, những đứa nhỏ ấy cũng sắp kết hôn rồi, cũng có thể giúp nàng giải quyết công việc. Trong lòng Kỷ Nhân bỗng nảy ra một ý tưởng ——
Có lẽ nàng có thể dần dần thả lỏng, không cần phải tự mình làm mọi việc nữa. Vừa cho mấy đứa em cơ hội rèn luyện, vừa có thể dành nhiều thời gian hơn để sống tốt hơn, để dành thời gian cho Lục Gia Hòa nhiều hơn.
"Sau này những việc nhỏ thế này cứ giao cho em đi, Nhân tỷ, chị cứ yên tâm ăn sinh nhật đi." Đổng Tường nói.
"Được, vậy chị đi đây." Kỷ Nhân quay người rời đi, đi qua khu đồ gia dụng, bỗng nhiên bị một chiếc bình hoa hấp dẫn ánh mắt.
Bình hoa này công nghệ làm rất đẹp, kiểu dáng độc đáo, rất tinh xảo.
Lục Gia Hòa hay mua hoa về cắm, chắc chắn sẽ thích chiếc bình này.
Kỷ Nhân lập tức nhờ nhân viên gói bình hoa lại.
"Ơ, Nhân tỷ cũng thích hoa sao?" Nhân viên này chuyển từ cửa hàng cũ sang, quen với nàng cũng lâu lắm rồi, không thể không trêu chọc vài câu.
"Không thể nào, tôi mới không thích, mấy ngày là héo rồi, thật là lãng phí tiền." Kỷ Nhân nói.
"Vậy sao còn mua bình hoa làm gì?"
"Bạn gái tôi thích hoa."
"Cái gì!?" Nhân viên sửng sốt.
"Cẩn thận đấy, đừng làm rơi nó." Kỷ Nhân vội vàng đỡ lấy bình hoa.
"Vâng vâng!" Nhân viên công tác vội vàng gói cẩn thận, thật cẩn thận, "Bạn gái chị là ai vậy?"
"Chính là người bạn mỹ nữ mà mấy người hay lén bàn tán sau lưng đó."
Nhân viên chấn động, nhìn kỹ khuôn mặt nàng, rồi bỗng cười, liên tục giơ ngón cái lên: "Xứng đôi, rất xứng đôi!"
Kỷ Nhân kiêu hãnh như đại khổng tước, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực rời đi, bước ra cửa lớn. Một cơn gió lạnh ùa tới, nàng quấn chặt quấn chặt chiếc khăn quàng cổ Lục Gia Hòa tặng, lấy điện thoại ra gọi.
"Cả nhà ăn cơm chưa?" Nàng hỏi.
"Chưa đâu, chờ em về ăn cùng." Lục Gia Hòa ở đầu dây bên kia nói.
"Thật xin lỗi, em về liền!" Kỷ Nhân nắm chặt điện thoại, ba bước gộp làm hai chạy lao xuống bậc thang.
"Em đi chậm thôi, cẩn thận trơn." Lục Gia Hòa nói.
"Rõ rồi." Kỷ Nhân vừa nói xong, lại cảm thấy không đúng, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn khắp xung quanh, "Chị đang ở đâu vậy?"
Lục Gia Hòa cười khẽ.
"Gia Hòa?" Kỷ Nhân chạy về phía bóng tối ven đường, không thấy bất cứ ai, lại xoay người tìm kiếm khắp nơi.
"Bác sĩ Lục Lục Gia Hòa Lục Sớm!" Nàng vừa đi tìm vừa gọi tên đối phương, dừng một chút, rồi dùng hết hơi hét lên một tiếng, "Vợ ơiiiii!!!"
Điện thoại bên kia vang lên tiếng cười của Lục Gia Hòa: "Kêu ai là vợ đó?"
"Kêu chị! Chị ra đây đi, em muốn gặp chị!"
"Ngốc à, trời lạnh thế này, tất nhiên là chị ngồi trong xe chờ em rồi." Lục Gia Hòa cười nói.
Kỷ Nhân lập tức quay người nhìn về phía bãi đỗ xe. Ngay lập tức, Lục Gia Hòa bước xuống từ trong xe, trên tay còn cầm một bó hoa, đứng yên tại chỗ, mỉm cười nhìn nàng.
"Chị bó hoa này là"
"Chợt nhớ ra là chưa từng tặng hoa cho em, thích không?" Lục Gia Hòa hỏi.
Kỷ Nhân nhìn bó hoa kia, đã có thể tưởng tượng đến vẻ héo úa của chúng sau vài ngày.
Nhưng lúc này thì sao?
Chúng đang thật xinh đẹp. Chúng được người xinh đẹp nhất ôm trong lòng, mang theo cả một tình yêu ấm áp bước đến trước mặt nàng, đẹp đến mức khiến người ta muốn khóc.
Lục Gia Hòa thấy nàng vẫn đứng sững sờ tại chỗ, gọi: "Lại đây nhanh lên, chúng ta về ăn cơm."
"Em tới đây."
Chỉ trong chớp mắt, Kỷ Nhân đã lao tới.
Mặt đất trơn ướt, nhiều lần suýt trượt ngã.
Lục Gia Hòa nhìn nàng từ xa lao tới, dùng hết sức, nghiêng ngả, lảo đảo nhưng vẫn chạy như bay về phía mình.
Ngay khi Kỷ Nhân gần tới, Lục Gia Hòa mở rộng đôi tay, vững vàng đón lấy nàng.
[Hoàn chính văn]
💬 Bình luận chương