Nguyệt cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao mỗi khi nghĩ đến Nguyễn Bình. Cô đã từng xem Bình là một người bạn, nhưng giờ đây, Nguyệt không còn chắc chắn về điều đó. Bình luôn có cách để khiến mọi người cảm thấy không yên lòng, như một cơn gió lạnh thổi qua giữa mùa hè oi ả.
Một buổi chiều, khi ánh nắng vàng ấm áp chiếu rọi qua những khung cửa sổ trong cung, Nguyệt quyết định tìm hiểu thêm về những âm mưu của Bình. Cô không thể để những kẻ thù tiềm tàng tự do hành động mà không bị ra tay. Họ không thể cho phép mình lơ là.
Trong những ngày tiếp theo, Nguyệt và Tĩnh ý đến từng cử chỉ, ánh mắt của các phi tần. Hương và Bình cũng có mặt, nhưng Nguyệt không thấy chúng có vẻ vui vẻ như những người khác. Ngược lại, họ lén lút trao đổi những ánh nhìn, khiến Nguyệt cảm thấy không yên.
“Nguyệt, cô không cảm thấy có điều gì lạ sao?” Thục hỏi, ánh mắt dò xét.“Tôi cũng đang cảm thấy như vậy,” Nguyệt thầm thì, “Chúng ta cần phải tìm cách khiến họ lộ diện.”
Nguyệt quyết định tạo ra một tình huống. Cô mời Bình và Hương lên sân khấu để tham gia một trò chơi. “Cô Trần Hương, cô Nguyễn Bình, mời hai cô lên đây cùng tham gia với chúng tôi một trò chơi nhỏ nhé!” Nguyệt lên tiếng, giọng vui vẻ nhưng trong lòng đầy thách thức.
Bình và Hương không thể từ chối, họ miễn cưỡng bước lên sân khấu, đôi mắt lấp lánh nhưng đầy căng thẳng. “Chúng tôi rất vui được tham gia,” Hương nói, nhưng nụ cười của cô ta không che giấu được sự bối rối.
Trò chơi bắt đầu, Nguyệt cố tình tạo ra những câu hỏi hóc búa, khiến họ phải suy nghĩ và có thể lỡ lời. “Cô Hương, cô có thể cho biết ai là người mà cô cảm thấy khó chịu nhất trong cung này không?” Nguyệt hỏi, ánh mắt thách thức.
Mọi người xung quanh đều nín thở, chăm chú nói đến.” Câu trả lời của Hương khiến không khí trở nên căng thẳng.
“Cô Bình, cô nghĩ sao?” Nguyệt quay sang Bình, lòng hồi hộp.
“Cô Nguyệt có thể là người khó chịu nhất, bởi vì cô ấy luôn cố gắng tỏ ra thông minh hơn người khác,” Bình đáp, với vẻ mặt lạnh lùng.
Mọi người xung quanh hít một hơi cạn khí, ánh mắt dồn về phía Nguyệt. Cô mỉm cười, nhưng bên trong lại sôi sục. “Có lẽ tôi nên cảm ơn cô đã đánh giá cao tôi đến vậy,” Nguyệt nói, giọng điềm tĩnh.
Trò chơi tiếp tục, và Nguyệt khéo léo dẫn dắt những câu hỏi, khiến Bình và Hương không thể tránh khỏi những lời lẽ lộ liễu. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng thấy rằng mọi người đang bắt đầu nghi ngờ về mối quan hệ giữa họ.
Khi bữa tiệc kết thúc, Nguyệt biết rằng mình đã gieo được một hạt giống nghi ngờ trong lòng các phi tần khác. Hương và Bình sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, nhưng giờ đây, Nguyệt đã có thể chạm vào những âm mưu của họ.
“Cô đã làm rất tốt,” Tĩnh khen ngợi khi hai người rời khỏi bữa tiệc.
“Chúng ta mới chỉ bắt đầu. Còn nhiều điều phải làm,” Nguyệt đáp, lòng đầy quyết tâm.
Khi bóng đêm bao trùm, Nguyệt biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Những mưu mô từ bóng tối vẫn đang rình rập, và cô sẽ không ngừng lại cho đến khi mọi bí mật được phơi bày.
,
💬 Bình luận chương